Gặp gỡ người thân đã khuất (áp vong) ngay tại gia đình của bạn. Liên hệ Minh Thiên 0943666611 - (04) 22116638



Cuộc Đời Tôi

Câu Chuyện Cuộc Đời Tôi
Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố biển Hải Phòng, nổi tiếng về nạn đầu gấu xã hội đen giang hồ. Nơi người ta có thể giết nhau chẳng vì cái gì cả. Nhưng con người Hải Phòng cũng có điểm hay là đã nói là làm, đã đi là đến và rất coi trọng chữ tín.

Tuổi thơ tôi lớn lên trong đau buồn và nước mắt, kinh tế thiếu đói, 1 năm 365 ngày trừ ngày 1 tết, còn lại tôi luôn sống trong cảnh chửi mắng đánh đập và cha tôi thì rất dữ đòn. Lúc sinh tiền, bà nội tôi thờ tứ phủ tam toà Thánh mẫu và nhà tôi có điện thờ. Do hiếm muộn bà nội tôi phải đi hết chùa nọ phủ kia cầu tự mới sinh được cha tôi. Nhưng không biết là bà có lỗi gì với trời đất không nên cha tôi càng lớn càng ngỗ nghịch. Có lần ông quăng hết cả bát hương thờ mẫu còn ban thờ chẻ làm củi đun. Rồi thì ông cũng lấy vợ, có một điều tôi rất ngạc nhiên là bà tôi, mẹ tôi, và bây giờ là vợ tôi đều tuổi TUẤT.

Rồi có một ngày cha mẹ tôi mất cắp 2 chỉ vàng và họ nghi ngờ cho bà tôi. Quá đau đớn vì cõi đời đen bạc, bà thắt cổ tự tử. Trước khi chết bà buông lời nguyền: Tôi một đời lặn lội vì chồng vì con trăm cay nghìn đắng. Vậy mà chồng ruồng rẫy phụ tình tôi bỏ đi theo người khác, con thì bất hiếu khốn nạn. Tôi có tội gì mà trời đất lại đoạ đầy tôi đến vậy. Nay tôi lấy cái chết này trả nợ trời đất, và tôi nguyền cho gia tộc họ CAO sẽ tàn lụi, con cháu sẽ chết đường chết chợ, tuyệt diệt không người nối dõi”. Khủng khiếp thay lời nguyền của con người xấu số đáng thương đó. Bà lại chết đúng vào giờ TUẤT, giờ cực linh. Lúc đó có các chư thần đi ngang qua nghe thấy được, và tất nhiên lời kêu cầu của bà ứng nghiệm luôn.

Vài năm sau cha mẹ tôi ly hôn, rồi mẹ tôi chết tan xác trong một trận ném bom mỹ ở bến phà bãi cháy Quảng Ninh. Chị em chúng tôi thì tan đàn xẻ nghé, mỗi người một phương. Cha tôi thì chết vì ung thư vòm họng lúc ông mới 58 tuổi. Bà mẹ kế tôi chết lúc 54 tuổi cũng bị ung thư. Số bà chưa đến lúc chết nhưng khi bà đang nằm đó thì thằng em nghịch tử của tôi từ đâu về buông một câu: sao bà không chết đi cho rãnh nợ. Bà hộc máu mồm và đi luôn nhưng không nhắm mắt. Mãi về sau chị tôi về vuốt mắt bà mới nhắm lại.

Chúng tôi cứ sống vất vưởng lên bờ xuống ruộng mãi cho đến một ngày bà tôi vì quá thương các cháu nên hiện về nhập vào thân chị gái tôi. Bà nức nở vừa khóc vừa kể lại những ân oán tình thù trong gia đình tôi và kết luận, người chết thì cũng đã chết rồi, còn các cháu bà đâu có tội gì đâu mà cứ phải chịu đoạ đày suốt bao năm trời. Bà kể có một lần tôi vì khổ quá nên đã đâm đầu vào ô tô tự tử nhưng bà đã kéo ra nên tôi thoát chết. Bà đề nghị chúng tôi nên mời thầy pháp về lập đàn giải oan cắt kết cho bà. Rồi bà sẽ kêu cầu lên Thiên Đình xin giải lời nguyền để cho chúng tôi một con đường sống.

Lúc đó chúng tôi mời ông I. một pháp sư cao tay ở miếu hai xã dư hàng kênh Hải Phòng đến tiến hành pháp sự. Giữa buổi lễ, cha tôi về nhập vào chị tôi kêu gào thảm thiết cầu xin ông bà tôi tha tội bất hiếu, và nói rằng thân thể rất đau đớn. Theo tôi phỏng đoán có lẽ lúc chết ông đã bị đoạ địa ngục và bị tra tấn dã man. Sau này khi biết đến đạo Phật, hàng ngày tôi luôn trì chú niệm Phật tụng kinh rồi hồi hướng cho ông mong rằng ông sẽ thoát khỏi cảnh đoạ đày. Khi viết đến đoạn này thì cả người MT. tóc gáy dựng đứng cả lên.

Lại nói về vợ chồng tôi, chúng tôi lấy nhau đến 17 năm mà cũng chẳng có con và phải nuôi con nuôi. Lúc này cháu đã được 15 tuổi, đi khám bệnh thì nguyên nhân do tôi mất khả năng làm cha, tôi sinh chán đời rồi triền miên vào cờ bạc rượu chè trai gái, bỏ bê người vợ vẫn ngày đêm tần tảo thương chồng nuôi con.

Đầu năm 2007 tình cờ một lần tôi đến nhà cô đồng VANG ở khu xi măng thượng lý xem bói xem hậu vận mình ra sao. Nhà cô thờ tứ phủ tam toà thánh mẫu và lúc đó là lúc sự nghiệp của cô lên đến đỉnh điểm. Trong khói hương nghi ngút nơi chính điện, tôi thầm cầu xin Mẫu cho tôi được biết hậu vận của mình. Có lẽ lời kêu cầu của tôi đã lọt đến tai Mẫu lên đệ nhất thánh mẫu thượng thiên đã giáng phàm nhập vào cô đồng VANG. Mẫu cho tôi biết số tôi có con nhưng vì tôi ham chơi chẳng nghĩ gì đến tổ tiên nên tổ tiên phạt. Cũng đúng thật, cả đời tôi chẳng bao giờ thắp được một nén hương cho gia tiên, nói gì đến trời Phật. Và Mẫu dặn tôi phải lấy đất đình, đất chùa, đất ngã ba quê hương về đắp vào mộ ông tứ đại thì sẽ có con.

Tuân theo lời dặn của Mẫu, tôi thỉnh một nắm đất ở đền Nghè, một nắm đất ở chùa Hàng, một nắm đất ở Nam định quê tổ của tôi đắp vào mộ ông tứ đại, đó cũng là lần đầu tiên tôi biết đến ông bà tổ tiên, đánh dấu một bước tiến chân vào cửa huyền môn về sau, và thật là kì diệu, 1 tháng sau vợ tôi có thai sau 17 năm vô vọng.

Khi vợ tôi đậu thai được 3 tháng tôi quyết định lại về cô đồng VANG hỏi xin ý kiến về tương lai. Cô yêu cầu tôi phải đi đến đền BẢO LỘC, KIẾP BẠC, CỬA SUỐT để tạ đức thánh TRẦN. Vì chính ngài là người trông nom bản mệnh của tôi. Tôi có con cũng là nhờ ngài phù hộ, và thế là tôi lên đường hành hương tới các địa chỉ trên.

Đền KIẾP BẠC vào đầu tháng tư âm rất vắng vẻ, các thầy đồng xem bói tướng số còn đông hơn cả khách, họ ngồi ngáp ngắn ngáp dài, mắt sáng rực mỗi khi có một một đoàn khách đến, các loại cò mồi lao nhao giành giật chèo kéo om xòm.




NƠI ĐỀN KIẾP BẠC, CHU DU ÂM PHỦ

Lúc 17h chiều xe ôm đưa tôi đến kiốt của vợ chồng HT. trước cửa đền KIẾP BẠC chuyên bán vàng mã sắp lễ cho khách hành hương. Họ đón tiếp tôi rất thân tình. Lấy cớ là chiều đã muộn nên tôi muốn để sáng mai lễ cho thoải mái thời gian. Vả lại tôi cũng muốn tham quan một vòng quang cảnh đền xem bố cục thờ cúng thế nào.
Sau khi tham quan một vòng khi trở ra bỗng nhiên tôi như một người khác lạ. Đầu óc quay cuồng mông lung u minh như không phải mình nữa. Hình như đang có thêm một ai đó ở trong tôi. Tôi đang cà lơ thất thểu trước tam quan thì một bà già, chắc là cò mồi tôi đoán thế, tiến về phía tôi thì thầm: “này cậu, ở đây có một thầy bói bói hay lắm, cậu có muốn xem một quẻ không tôi chỉ cho”- “Ừ thì xem”.

Ông thầy bói cỡ 70 tuổi trông cũng đạo mạo, quần áo khăn xếp chỉnh tề, trong hoàn cảnh đầu óc mông lung tôi cũng chẳng biết là ông đang phán cái chi nữa. Cái mà tôi nhớ nhất là khi ông bảo: “này cậu, bây giờ tôi sẽ viết một lá điệp văn cho cậu đem vào trình đức ông cho nhẹ căn nhẹ quả nhé”, thì bỗng nhiên tôi đứng phắt dậy chỉ tay vào mặt ông quát lớn: “nhà ngươi là ai, ngươi là cái thá gì mà dám đòi thảo sớ cho ta?”

Quá sững sờ và không tin vào mắt mình, ông thầy gỡ kính lão đứng dậy hỏi tôi: “Ông là ai, ông từ đâu đến mà dám làm loạn nơi đây. Ông có biết là tôi đã ngồi đây viết sớ đã 30 năm nay và được chính quyền công nhận không. Tôi vô thức trả lời: “Ông đừng đem tuổi tác và chính quyền ra doạ tôi, xét về đạo hạnh ông không thể viết sớ điệp cho tôi nghe rõ chưa, giờ thì tôi cũng chẳng biết tôi là ai nữa, nhưng sáng ngày mai, sau khi cúng lễ đức thánh TRẦN xong, lúc rời khỏi đền tôi sẽ cho ông biết tôi là ai.”

Một làn gió lạnh thổi qua, bỗng tôi giật mình tỉnh lại. Tôi vừa nói gì thế nhỉ? Trong đầu tôi biết chắc rằng có một vị nào đó vừa mượn mồm tôi để trêu chọc ông cụ. Nhìn nét mặt ông thầy tái dại đi vì sợ hãi và đám đông đang hiếu kỳ đứng xung quanh. Tôi bỗng thấy bối rối, rút vội tờ 20 nghìn đưa vào tay ông thầy kèm theo lời xin lỗi. Tôi đi thẳng về phía kiốt vợ chồng HT.

Đêm đó tôi ngủ lại ở nhà vợ chồng HT. Ngôi nhà này cũng ngay gần sát đền KIẾP BẠC. Mỏi mệt vì chuyến đi xa nên tôi chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Đến khoảng 3h sáng, tôi bỗng mở mắt. Có một cái gì đó thúc đẩy tôi ra bàn viết và tôi viết một loạt sớ để ngày mai trình lên cửa đức thánh TRẦN. Có điều lúc đó tôi chưa phải là thầy bà gì, nhưng những tờ sớ tôi viết ra rất đúng quy cách.

Đến 6h sáng vợ chồng HT. dậy, họ rất ngạc nhiên khi thấy tôi ngồi đó không ngủ. Sau khi uống vài chén trà sáng, tôi giục họ ra đền sớm. Linh cảm có một chuyện gì sắp xảy ra với mình, tôi bỗng buột miệng dặn dò hai vợ chồng: “này các em, nếu tí nữa ra đền nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra với anh thì các em đừng sợ, cứ để mặc kệ mọi chuyện xảy ra tự nhiên, anh sẽ vượt qua được”. Hai vợ chồng trố mắt ra nhìn tôi, nhưng vốn quen với cảnh đồng bóng diễn ra hàng ngày ở xung quanh đền nên họ cũng chẳng ngạc nhiên gì.

Lúc chúng tôi ra đến cửa đền trời vẫn còn sớm, các kiốt đang lác đác mở cửa. Không hiểu sao tim tôi ngày càng đập mạnh, một không khí nặng nề ngày càng bao phủ lấy thân tôi. Tôi đang cảm nhận bước chân tử thần đang tiến sát. Trời buổi sớm hơi se lạnh, trong lòng tôi cũng lạnh, bước chân tôi trở nên run rẩy, tôi gần như khuỵ xuống. Dừng lại trước một cửa hàng bún miến ngan, H. mời tôi vào ăn sáng. Nhưng tôi không muốn ăn. Trước khi vào tiến cúng tôi muốn được chay tịnh. Nhưng do H. mời mọc quá nhiệt tình nên cuối cùng tôi đề nghị bà chủ hàng làm cho một bát bún không người lái -không hành không gia vị.

Đồ ăn vừa lọt vào miệng được 5phút tự nhiên tôi cảm thấy người nôn nao khó chịu. Tôi chỉ kịp buột miệng: “Thôi chết rồi H. ơi, các ngài cấm không cho ăn trước khi làm lễ, vậy mà anh lại ăn vào”. Cố gắng chạy về đến kiôt của vợ chồng HT. tôi nôn thốc nôn tháo hết tất cả những gì vừa ăn ra khỏi mồm. Hình như có ai đang vặn xoắn ruột gan bao tử tôi, đẩy hết đồ ăn chay mặn trong người ra hết. Bụng dạ tôi trống không, phút chốc tôi không còn là mình nữa. Bầu trời chao đảo xám xịt, tôi đang sắp dần hôn mê. Khuôn mặt tôi vốn ngày hôm qua hồng hào là thế, giờ tái xám, đen kịt. Hai tròng mắt nhắm chặt, tử thần đã đến sắp đem linh hồn tôi đi. Mở vội cửa quán, dìu tôi vào trong vợ chồng HT. kêu gọi khẩn cấp: mọi người mau gọi pháp sư tới đây cúng ngay cho người này, người này sắp bị bắt đồng rồi.

Cố gắng gượng bằng hơi sức cuối cùng tôi thì thào: “Các em không cần phải gọi thầy nào đâu, anh chính là vị thầy có pháp lực và đạo hạnh cao nhất nơi đây rồi, không vị nào có thể kêu cầu được cho anh ngoại trừ chính anh, anh sẽ qua được, chỉ xin đừng di chuyển thân xác anh đi đâu cả!” Về sau, khi nghe mọi người kể lại, tôi rất ngạc nhiên về câu nói đó, vì lúc đó tôi mới chỉ là một người bình thường không hề biết gì đến cúng bái và tâm linh.

Bên ngoài mọi người vẫn lao xao khẩn cấp sắp lễ, hối hả đón thầy. Nhưng khi có thầy đến thì tôi đã hoàn toàn bất tỉnh. Tôi chỉ cảm thấy sầm một cái, trước mắt tôi vàng úa một màn đêm đen kịt bao trùm hoàn toàn trước mắt tôi. Rồi tôi thấy hồn tôi tách ra khỏi thân xác tôi lúc đó đang ngồi yên lặng mắt nhắm chặt hai tay kết ấn. Quang cảnh khu vực sân đền KIẾP BẠC đã thay đổi hoàn toàn, đất đai bằng phẳng và có một cái cây rất to đứng trơ trọi. Rồi tôi thấy một vị quần chùng áo the thâm hối hả giục người làm: “Mau vào sổ trình báo tên tuổi người này cho họ nhập tịch”. Bỗng nhiên tim tôi nghẹn ngào, vậy là tôi đã chết thật rồi ư? Một nỗi buồn đau khôn tả xâm chiếm cõi lòng tôi, tôi không còn được gặp người thân và gia đình vợ con tôi nữa rồi. Bỗng nhiên trước mắt tôi sáng loà, xuất hiện từng đoàn quân lính, áo chẽn đỏ, chân quấn xà cạp, đầu đội nón chóp đỏ, gươm giáo sáng loà đi như trẩy hội. Rồi thủy quân trên sông thuyền bè đi lại như lau lách. Voi kêu ngựa hí, một trận đại chiến sắp xảy ra tới nơi. Mãi sau này tôi mới biết rằng đó chính là cuộc chiến đại phá quân xâm lược NGUYÊN MÔNG dưới sự lãnh đạo của đức thánh TRẦN HƯNG ĐẠO đại vương.

Rồi tôi thấy mình đang ở bên bờ sông mục kích cuộc chiến vô tiền khoáng hậu. Súng thần công nổ rung trời dậy đất. Tên bay dậy trời. Từng đoàn thuyền nhỏ của quân đội nhà TRẦN lao vun vút trên sông, tiến công đoàn tàu chiến mui bằng với các lá buồm rách tả tơi của quân NGUYÊN MÔNG đang từ từ chìm nghỉm. Máu loang nhuộm đỏ dòng sông. thây người chết lập lờ trên sông, lửa cháy ngút trời, tiếng gào thét, tiếng kêu kinh hoàng của những kẻ bạc mệnh xấu số trước khi từ giã cõi đời tạo nên một âm thanh khủng khiếp.

Rồi tôi được diện kiến đức đại vương TRẦN HƯNG ĐẠO. Ngài khoác áo bào đỏ loang lổ vệt đen của cát bụi trận chiến. Khuôn mặt Ngài quắc thước hình trái xoan toát lên vẻ nghiêm nghị. Về sau tôi chưa từng thấy bức tượng nào trên trần thế diễn tả được đúng dung diện Ngài. Ngài truyền phán cho tôi rất nhiều điều nhưng khi tỉnh lại tôi chỉ nhớ mang máng được một số điều như: bây giờ là lúc âm thịnh dương suy, trần gian sắp loạn; ngày hôm nay cho con xuống đây tiếp kiến để về sau chúng ta sẽ có việc giao cho con.

Rồi hồn tôi vơ vẩn phiêu dạt đi tiếp, tôi gia nhập vào cùng một đoàn người đi mãi đến một dòng sông rồi đi qua một cây cầu bắc ngang qua sông mờ mịt sương khói. Có một điều kì lạ là chỉ có dòng người đi sang bên kia sông chứ không có người quay trở lại. Về sau tôi mới biết đó là cầu NẠI HÀ dành cho người chết, mà người đã chết thì một đi không trở lại bao giờ.

Rồi thì theo đoàn người tôi cũng sang bên kia sông. Bên kia sông có một dãy nhà chia ra làm nhiều khu. Có một đám đầu trâu mặt ngựa tay cầm sớ đọc tên rồi phân loại mọi người đi vào từng khu một. À, thì ra đây chính là âm phủ đây sao? Nhớ lại mấy ngày trước khi đi hành hương với anh chị tôi, tôi có nói đùa: "Chỗ nào em cũng đi rồi, chỉ có âm phủ là em chưa được đi thôi, ước gì em được xuống đó một lần rồi quay về kể cho mọi người thì hay lắm nhỉ!” Giờ thì tôi không cần phải ước nữa, tôi đang ở dưới âm phủ hay một chỗ đại loại như thế.

Đoàn người đẩy tôi dần đến trước hai tên đầu trâu mặt ngựa. Rõ ràng thân là thân người mà cái đầu lại là cái đầu trâu. “Tên gì?”- một người hỏi tôi. Sau khi tôi xưng tên thì hai người đó rất sửng sốt. Họ xem đi lục lại cuốn sổ mà không có tên tôi. Cuối cùng họ thưa bẩm lên chư vị cấp cao hơn. Rồi thì cuối cùng cũng có một vị đến và cho biết tôi vì có căn duyên với các Ngài nên ngày hôm nay cho xuống đây để biết về luân hồi nhân quả. Ngày sau các ngài sẽ có việc cần dùng đến. Nói rồi ngài dẫn tôi đi tham quan một vòng dưới đó. Nhưng khi tỉnh dậy tôi chẳng nhớ gì hết trơn về việc đó cả. Sau đó tôi được dẫn đến một gốc cây bồ đề thân vàng lá bạc, toả sáng lấp lánh. Có một ông cụ râu dài tóc bạc ngồi đó. Theo cảm nhận của tôi thì hình như cụ là một vị pháp sư dưới cõi âm. Cụ nói với tôi: “Con xét về hình tướng đi lại thì nghiêng lệch, môi mỏng mồm nhỏ, tai mỏng nhân trung cạn, mắt mất thần, khí số đã tuyệt. Nhưng vì một căn duyên của trời đất, nên hôm nay con được sống lại. Khi lên trần gian nhớ tìm thầy theo học nghề pháp sư, sống đến 93 tuổi; nhớ không được tham lam của cải thế gian và phải hành thiện tích phúc giúp đỡ âm dương chúng sinh. Bây giờ ta cho con nhìn thấy cuối đời con như thế nào.”

Thật là kì lạ, tôi thấy gia tộc nhà tôi nhiều đời chìm đắm trong u tối bể khổ không ngóc đầu lên được. Rồi tôi xuất hiện như một đám mây xoá tan hết u tối. Làm cho gia tộc tôi từ đây phát dương quang đại. Tôi nhìn thấy hình ảnh cuối đời tôi là một vị pháp sư đức cao trọng vọng, mặc bộ quần áo nâu khoác chéo một chiếc túi dết đang đứng cô đơn giữa sân đền KIẾP BẠC bên cạnh một cây cổ thụ đứng chơ vơ giữa bầu trời xám xịt.

Một lúc sau khi linh ảnh tan dần, tôi thấy chị tôi từ đâu nước mắt lưng tròng đến đón tôi về. Tôi từ giã cụ pháp sư. Cụ mỉm cười tạm biệt tôi và dặn tôi phải nhớ những gì cụ dặn ngày hôm nay. Cụ còn nói thêm từ nay trời đất đã cho con một cái tên mới là MINH THIÊN con sẽ dùng cái tên này đi suốt cuộc đời hành đạo. Vậy là từ đây tôi có một cái tên họ đầy đủ là CAO MINH THIÊN. Một lát sau hồn tôi nhập trở về xác. Tôi nặng nề cố mở mắt nhìn ra, thân xác tôi rã rời đau đớn và vẫn trong tư thế ngồi kiết già, hai tay kết ấn tam muội. Trời đã chuyển về chiều, lúc này là 16h, tôi bị hôn mê lúc 7h sáng. Vậy là đã qua 10 tiếng hôn mê bất tỉnh. Vợ chồng HT. vô cùng mừng rỡ. Họ cho biết lúc tôi bất tỉnh mọi người xung quanh đều khuyên họ đi báo công an và đưa tôi đi bệnh viện. Nhưng nhớ lời dặn của tôi nên họ kiên quyết không làm theo mà cứ chờ tôi tỉnh lại. Với lại 2 năm về trước vợ chồng họ cũng gặp 1 người tên Y. ở HÀ NỘI có trường hợp tương tự như tôi. Nhưng không nặng nề khủng khiếp như tôi. Người ấy cũng qua được và về sau trở thành một pháp sư đồng thầy cao tay có tiếng trong giới thầy bà ở HÀ NỘI và các tỉnh miền bắc. Lúc 16h15' anh chị tôi đánh xe ôtô lên tới nơi đón tôi về, kết thúc cuộc hành trình mệt mỏi. Về sau mỗi lần tôi lên KIẾP BẠC là mọi người ở đó đều nhớ mặt tôi nhớ đến một con người đã vượt qua cửa tử hồi sinh trở lại.

Sau chuyến đi đền KIẾP BẠC trở về, tâm tính tôi bắt đầu thay đổi hẳn. Tôi không còn chơi bời rượu chè nữa. Tôi bắt đầu đi tìm thầy để học nghề cúng bái. Rồi tôi phát hiện ra mình có khả năng gọi vong. Đầu tiên là gọi vong cho người nhà, rồi dần dần cho người ngoài. Mỗi lần gọi là một lần rút kinh nghiệm. Vui có buồn có thành công có mà thất bại cũng có. Nhưng giờ đây, tôi biết rằng luôn có một thế giới người âm hiện hữu quanh ta. Một phần nào tác động vào cuộc sống của chúng ta. Chứng kiến từng hành động lời nói việc làm thiện ác đúng sai nơi ta. Một ngày gần tới tôi sẽ kể tiếp cho các bạn về những chuyện gọi vong trong cuộc đời tôi.





NHỮNG CHUYỆN GỌI VONG
Vài năm gần đây khi chính sách của nhà nước nới rộng về mặt tâm linh thì phong trào gọi vong trở thành đề tài chính được bàn tán và nói đến nhiều nhất của bà con sau mỗi buổi họp mặt cúng giỗ hoặc đình đám.

Theo như MinhThiên đã được biết hoặc được trực tiếp chứng kiến các buổi gọi vong thì hiện nay ở miền bắc Việt Nam có các loại hình gọi vong như sau:

1. Gọi vong bằng cách cho vong nhập thẳng vào người cô đồng. Đã có một lần MinhThiên xem một buổi gọi vong như vậy tại Hàng Đường HÀ NỘI. Người thực hiện là cô đồng Q. đang cư trú tại HÀ NỘI.

Cô đồng Q. là một người trạc độ tuổi 40 cũng trẻ son phấn đánh đầy mặt vàng đeo đầy người nhìn hoa cả mắt. Lúc đầu mới nhìn MinhThiên cũng giật mình không nghĩ đó lại là cô đồng vì trong tâm trí MinhThiên vẫn nghĩ đã là cô đồng thì phải già lắm. Với lại lúc xưng hô trên điện thoại cô ấy cứ xưng CÔ và gọi mình bằng CON cứ ngọt như mía lùi.

Lúc đó trên nhà đã có khoảng 20 người đàn bà nhiều hơn đàn ông ngồi dài cổ ra đợi cô đồng làm việc. Sau một hồi buôn dưa lê không biết với ai qua điện thoại cuối cùng thì cô cũng làm việc. Thắp một tuần hương lầm rầm khấn vái thỉnh cầu chín phương trời mười phương Phật rồi đến chư vị thần linh hội đồng các quan, rồi uống một chén nước và hắng giọng lấy oai cho bà con sợ cô bắt đầu vào việc.

Đưa một tay lên đầu vẫy hai ngón tay ra hiệu, liền đó người phụ đồng liền trùm một tấm khăn đỏ lên đầu cô và luôn miệng khấn vái. Cô đồng bỗng rùng mình rồi người cô đảo liên tục theo chiều kim đồng hồ. Một lát sau cô dừng lại, tung khăn ra khỏi đầu và nói nhỏ với người phụ đồng. Người này quay ra gọi: ai là TRẦN VĂN A có bố là TRẦN VĂN B thì vào gặp người nhà. Và thế là cái ông A lút cút chạy vào gặp bố đang nhập vào cô đồng. Không biết là ông bố nói gì mà ông con dạ vâng gật đầu như bổ củi, mặt lúc xanh lúc trắng.

Có một cái buồn cười nhất là hoá ra dưới âm cũng có nạn đầu gấu đại ca và các vong cũng chẳng có tí lịch sự nào hết trơn. Gần 20 con người đang dài cổ ngóng đến lượt gặp vong nhà mình theo thứ tự xếp lốt, thì chợt nhiên cô đồng gọi: ai là NGUYỄN VĂN B vào gặp người nhà là N V C...Mọi người đang xôn xao hỏi xem ai là người trong đám đến lượt thì vong bảo người nhà tôi đang lên, quay ra thì đúng thật có một ông vừa chạy lên lầu vừa réo: “có tôi, có tôi..tôi là N V B”. Hỏi ra thì hoá ra ông ta vừa mới đến. Đã vậy khi gặp nhau cái vong ông con tên NVC lại còn nói ráo hoảnh: “Bố có biết con phải đẩy bật và chen lấn mãi mới vào trước để gặp bố đấy?” Đúng là bó tay chấm com ..?

Sau buổi gọi vong hôm đó MinhThiên có gọi điện hỏi cô là nếu muốn mời cô về gọi vong tại nhà thì chi phí phải trả là bao nhiêu, và cái giá cô đưa ra làm MinhThiên giật mình. Vì nó ít nhất cũng phải là từ 4 đến 10 triệu cho một lần đến nhà gọi vong trong một buổi. Không cần biết gọi bao nhiêu vong. Vậy mà trong khi đó mỗi lần MinhThiên đi gọi vong khi xong việc mình đều tuỳ tâm nhà chủ. Có nhà mình còn chẳng dám lấy tiền vì nhìn thấy gia cảnh họ quá ngèo. Mình cứ giúp cho âm dương họ gặp được nhau giải quyết được về mặt âm phần là mình thấy mãn nguyện rồi.


2.Gọi vong bằng cách cho vong nhập thẳng vào người nhà của vong hay còn gọi là áp vong. Cách này của các nhà ngoại cảm hiện nay đang sử dụng. Ưu điểm của nó là có thể một lúc gọi lên ngay 20 vong cho nhập vào 20 người. Tiết kiệm được thời gian chờ đợi. Nhưng nó cũng có nhược điểm là không gọi được đích danh đích tuổi của vong. Và cũng không chỉ định được vong phải nhập vào bất cứ người nào cố định. Vì vậy các nhà ngoại cảm vẫn đưa ra lời khuyên cho gia chủ là khi đi gọi vong thì nên khấn 3 hoặc 4 vong đi theo, và gia đình nên đi 6 hoặc 7 người để vong nếu hợp ai thì nhập vào người đó. Và nhớ là trước khi đi thì phải khấn vái kêu vong đi cùng. Và thế là các vong trong cùng một nhà ai mạnh chân khoẻ tay chen lấn xô đẩy tốt hoặc người nhà tốt nhường thì được nhập vào trước nói tranh cả vong ông bà. MinhThiên đã được trực tiếp xem một buổi gọi vong tại nhà nhà ngoại cảm N.T.H. tại HÀ NỘI. Buổi lễ bắt đầu vào lúc 8h sáng hàng ngày. Có khoảng 60 người tham gia buổi lễ hôm đó. Họ được hướng dẫn mua vàng tiền hoa quả bên ngoài rồi đặt lễ lên ban thờ thổ công kèm theo tiền đặt lễ tuỳ tâm. MinhThiên thấy người đặt ít nhất là 100 nghìn nhiều nhất là 500 nghìn.

Đúng 8h30 tất cả mọi người tập trung ở nhà hội trường. Họ được yêu cầu tắt hết điện thoại. Bỏ hết các bùa phép ra ngoài nếu có. Mỗi gia đình ngồi xếp vòng tròn nhắm chặt mắt và không được ti hí mắt lươn sẵn sàng trong tư thế chờ vong nhập vào bất kỳ người nào trong gia đình. Sau đó chị H. vỗ tay mấy cái và cất giọng kêu gọi các vong nhập vào người thân. Thật là kì diệu ngay trong phút chốc có ngay khoảng 20 vong lên nhập vào người sống. Kẻ khóc người cười uống rượu hút thuốc cộng thêm vài con vịt nữa chắc thành cái chợ. Bên ngoài xúm xít các nhà báo cùng các nhà nghiên cứu tâm linh thi nhau chụp ảnh quay phim ghi âm. Trong số đó MinhThiên thấy có cả nhà nghiên cứu nổi tiếng N.P.G.H Ông vừa là nghiên cứu vừa muốn gọi vong họ hàng là cụ ĐỀ THÁM. Nhưng có lẽ vì thân phận cụ ĐỀ THÁM quá cao và cụ lại là một vị đại tướng chống pháp nổi tiếng lên việc gọi vong cụ có vẻ khó khăn. Gia đình đã đi đến đây mấy lần rồi mà vẫn chưa thỉnh được cụ lên. Bên cạnh đó MinhThiên cũng đếm thấy có khoảng vài gia đình cũng không gọi được vong trông nét mặt họ rất tiu nghiủ thất vọng. Sau đó MinhThiên cũng được may mắn chị H. cho đi tham dự một buổi gọi vong sau đó tại nhà thân chủ. Vì biết MinhThiên cũng có khả năng gọi vong nên chị dặn xách đồ nghề theo. Khi đến nhà người ta thì MinhThiên mới biết là chính là người nhà con cháu cụ ĐỀ THÁM. Họ muốn mời riêng chị đến nhà trực tiếp gọi vong cho chắc ăn. Nhưng buổi lễ hôm đó thất bại, MinhThiên cũng được chị H. nhờ gọi thử nhưng cũng không có kết quả gì. Và sau đó MinhThiên rút ra kinh ngiệm là đối với các bậc lãnh tụ hoặc tiền bối có danh phận cao không thể dùng phương pháp đối với người bình thường để triệu thỉnh họ được. MinhThiên cũng hy vọng sau khi được điểm đạo và tu luyện ngũ bộ chú, MinhThiên sẽ được chư vị độ cho khả năng tiếp xúc với các chân linh có danh phận cao hơn sống ở những cảnh giới cao hơn so với những vong linh bình thường.

3. Và đây là cách gọi vong hay là triệu vong của các pháp sư miền bắc thường dùng. Để gọi được vong họ phải dùng đến một tờ điệp triệu vong. Một cái khăn đỏ để trùm vào đầu người ngồi đồng và đương nhiên các lễ vật như hoa quả vàng tiền trầu cau rượu thuốc là không thể thiếu. Nhược điểm của loại hình gọi vong này là chỉ gọi được 1 người. Ưu điểm là gọi được đích danh đích tuổi vong và nhập vào bất kỳ người nào tình nguyện ngồi đồng. Thường thì các pháp sư hay tiến hành lễ này vào dịp thất thất lai tuần 49 ngày hoặc 100 ngày hay ngày giỗ kỵ. Hồi còn bé tí MinhThiên đã được xem một buổi gọi vong như thế ở nhà ông hàng xóm mới chết được 1 năm. Vợ con ông vẫn thắc mắc là không biết đốt vàng tiền xuống âm ông có nhận được không và mồ mả ông đã được yên chưa nên họ mời một ông thầy pháp đến nhà tiến hành gọi vong. Ông này lập một cái đàn tràng bày la liệt đồ mã vàng tiền đèn nến và ông viết một đạo sớ triệu vong. Người tình nguyện ngồi đồng để cho vong nhập được ông phủ một vuông lụa đỏ lên đầu ngồi xếp bằng tay cầm một cành phan có ghi rõ tên tuổi vong năm sinh năm mất nơi mai táng. Sau một hồi gõ trống khua chiêng rầm rĩ, ông bắt đầu tuyên sớ gọi vong thật là kỳ lạ. Rõ ràng căn nhà đó đóng kín cửa không có gió lọt vào vậy mà cành phan bắt đầu rung động. Càng về sau càng rung mạnh. Người ngồi đồng cũng đảo liên tục, độ chừng một phút thì pháp sư tung khăn trùm đầu người ngồi đồng ra, và thế là vong đã nhập.

MinhThiên phát hiện ra mình biết gọi vong là từ khi theo thầy đi cúng. Thầy có bài gọi vong nhưng chẳng bao giờ thấy thầy áp dụng cả. Về sau MinhThiên mới biết là bài thì thế đấy nhưng gọi vong được hay không lại còn tuỳ thuộc vào duyên phận của người thầy. Hồi mới học, cái gì MinhThiên cũng muốn thực hành nên vớ được bài gọi vong của thầy thì thích lắm đem ra thực hành luôn. Cũng không tin tưởng vào bài đó lắm, vừa làm vừa run. Trời mùa đông mà mồ hôi tuôn ra ướt áo, răng đánh lập cập không ngờ vong lại lên ầm ầm nói chuyện với người nhà gần 2 tiếng. Nghĩ lại lúc đó vong mà không về thì mình chỉ còn nước xem có cái lỗ nẻ nào chui xuống cho đỡ xấu hổ. Sau lần đó thì người ta chẳng gọi mình đi cúng nữa mà cứ nhờ đến gọi vong. Trong quá trình gọi vong MinhThiên rút ra kinh ngiệm là không phải vong nào cũng gọi về được. Có vong lúc sống tu tập tốt làm nhiều công đức khi chết được chư Phật đón về tây phương thì chẳng có cách gì gọi họ được. Lại còn có vong khi sống làm quá nhiều điều ác độc lúc chết bị tống vào địa ngục thì cũng chẳng gọi về được. Còn nếu mà về được thì chẳng qua do chư Phật Bồ Tát giúp cho về để kể cho thân nhân những khổ đau chốn địa ngục để người sống rút kinh ngiệm mà sống cho tốt hơn. Lại nữa trong gia đình có 3 người muốn gọi về mà 2 người khác không muốn thì vong cũng chẳng về. Có những trường hợp MinhThiên gọi được vong về nhưng vong chẳng nói gì. Tìm hiểu ra mới biết trong nhà cũng chẳng mặn mà lắm việc gặp vong. Chẳng hiểu sao họ lại mời mình đến gọi vong chắc là muốn thử tay nghề của mình hay sao ấy?.Nhưng lại có trường hợp có gia đình rất tha thiết được gặp vong. Vậy mà khi vong về cũng câm như hến. Trường hợp đó làm MinhThiên suy nghĩ đến phát ốm. Mãi sau tìm hiểu ra mới biết vong này lúc chết phạm phải trùng tang. Khi chôn pháp sư yểm đầy bùa trên dưới trong ngoài quan tài. Vì thế khi về cấm khẩu luôn. Lại có một lần MinhThiên dở khóc dở cười với một gia đình trí thức rất cao lại sống giữa thủ đô HÀ NỘI. Vậy mà họ chẳng biết tí tẹo gì về việc thờ cúng. Khi gọi vong về vong cũng chẳng nói gì. Tha hồ cho mình vò đầu bứt tai tìm đủ mọi cách. Lúc sau nhìn lên ban thờ thì phát hiện ra họ kê bát hương gia tiên ở chính giữa cao nhất. Còn thổ công thì ở rìa bên cạnh...Ông thổ công tức lắm lên cấm không cho vong nói mà cứ chỉ tay lên bàn thờ ra hiệu. Thế là MinhThiên phải đặt lại trật tự bát hương thổ công ở giữa, gia tiên ở rìa bên phải, bà tổ cô ở bên trái, khấn khứa xin lỗi mãi ông mới cho vong nói.
Trong cuộc đời đi gọi vong MinhThiên cũng gặp những trường hợp rất oái ăm. Số là MinhThiên có quen một cô bạn tên là O. Cô có một người em tên là C. làm ở UBND thành phố. Đằng sau nhà họ ở có một cái miếu thờ Thành Hoàng ngự dưới một gốc đa cổ thụ cành lá xum xuê lúc nào cũng bao phủ một không khí rờn rợn. Không biết duyên nợ từ kiếp nào mà cô thị tì của ông Thành Hoàng đem lòng yêu C. Thế là, vốn là một người theo chủ nghĩa vô thần luôn miệng mắng bà chị hay cúng bái nhảm nhí đồng cốt quàng xiên, tự nhiên C. cứ mùng 1 hôm rằm nhảy lên ban thờ hương khói cúng bái lảm nhảm, tay chân múa may loạn xạ. Cơ quan đành tạm cho nghỉ việc, gia đình đã đi xem ở rất nhiều nơi mà cũng không tìm được ra nguyên nhân. Có bệnh thì vái tứ phương, MinhThiên cũng được gia đình họ mời đến. Sau khi nghe hết câu chuyện, MinhThiên cũng có để ý đến cái miếu đằng sau nhà họ. Sau khi mình dâng đồ lễ và khấn vái thần linh bên đó thì cô ô sin của ông Thành Hoàng lên nhập vào O. nói với cả nhà là cô thương C. và muốn lấy C. làm chồng??..Khốn nỗi là C. đã có vợ mà pháp luật thì lại cấm đa thê. Vả lại âm dương hai đằng thì làm thế nào mà họ lấy nhau được ..? Tiện mồm MinhThiên hỏi: ” Thế vong bao nhiêu tuổi?” Vong trả lời: “dạ em mới 25”. Vong 25 tuổi mà C. 34 tuổi thì cũng đẹp đôi đấy. Lại hỏi tiếp:” Thế vong chết từ bao giờ?” Vong trả lời ngọt xớt ráo hoảnh: ”dạ khoảng độ 100 năm ạ..ạ.ạ !!!”Nghe đến thế cả nhà té ngửa. Vậy là tính đến thời điểm bây giờ vong mới có độ 125 tuổi...??? làm bà cố nội của C. vẫn còn chẳng hết. Thế là cả gia đình xúm vào : ” Con lạy bà….” phân tích nào là âm dương cách trở, tuổi tác chênh lệch mối tình này chẳng đem lại kết quả gì. Vả lại vong không nên phá hoại hạnh phúc gia đình người khác thế là phạm luật thiên đình cũng như trần gian. Sau một hồi khuyên giải vong có vẻ cũng nghe ra và đồng ý từ bỏ mối tình đơn phương, với điều kiện là cứ mùng 1 ngày rằm vợ của C. phải sang bên miếu thắp hương cúng lễ vong. Hỏi:” Tại sao cứ phải vợ C., thế người khác không được à?”, đáp: “Vì cứ nhìn vợ chồng nó ríu rít bên nhau là em căm lắm,...phải bắt con ấy sang thắp hương lễ bái cho bỏ ghét”. Trần đời lại có chuyện người âm ghen với người dương.

Và đây là phương pháp gọi vong của thầy mà MinhThiên vẫn thường dùng để gọi vong tại gia đình thân chủ. Phương pháp này có thể gọi chỉ định bất cứ vong nào trong gia đình và nhập vào bất cứ người nào chịu tình nguyện ngồi đồng. Hàng xóm hoặc người ngoài càng tốt đảm bảo tính vô tư không lừa bịp. Và có thể gọi vào bất cứ thời điểm nào cũng như địa điểm không hạn chế. Đầu tiên MinhThiên cũng cần phải viết một tờ sớ điệp trịêu vong trong đó ghi đầy đủ dữ kiện tên vong năm sinh năm mất, mộ phần ở đâu, có quan hệ gì với người muốn gọi vong, yêu cầu các Vị Ngũ Phương dẫn hồn sứ giả, Thành Hoàng bản thổ, thần linh nghiã trang án đường hợp toạ thi triển pháp lực, chiếu theo dữ kiện trên tiếp dẫn hồn phách vong linh lai phó gia số .x.x.x. nhập đồng tá khẩu. Sau đó bảo người ngồi đồng xoè hai tay ra và mình thư hương vào tay chữ nho nội dung là: “Triệu thỉnh tíêp dẫn tam hồn thất phách (nếu là vong nam), cửu phách (nếu là vong nữ) tốc nhập ư thân tín chủ .x.x.x.. sinh ư .x.x.x niên 3 lần rồi bảo họ úp tay lên mặt nhắm 2 mắt lại không được ti hí mắt lươn. Sau đó MinhThiên trùm một tấm khăn đỏ lên đầu họ rồi vừa đọc chú vừa thư hương nội dung cũng như trên độ 3 lần. Thường thì MinhThiên vừa phủ khăn lên đầu người ngồi đồng là vong đã nhập ngay rồi và mình có thể tung khăn ra để vong tíêp kiến gia đình.

Về sau này khi MinhThiên đã được điểm đạo và được trao cho NGŨ BỘ CHÚ để trì tụng hàng ngày thì uy lực triệu tập vong đã tăng lên rất nhiều. MinhThiên không cần phải trùm khăn thư hương nữa, mình vừa mới tuyên sớ đọc đến tên vong nào là vong đó lên luôn. Bây giờ có thể gọi một lúc 5 hay 6 vong cho 5 hay 6 gia đình không khác gì các nhà ngoại cảm. Thật là biết ơn chư vị tâm linh, chư vị Thầy Tổ cùng các bạn hữu đã giúp mình đến với mật tông, đã cho mình thêm phương tiện để hành đạo, có thêm cơ hội để tạo phúc cho âm dương chúng sinh. Xin được dừng bút nơi đây và sẽ tiếp tục trong những câu chuyện tới.



PHÙ THỦY SỢ MA
Đêm hôm qua lúc tầm 23h50 khi tôi đang trên đường trở về nhà sau khi làm xong một số công việc của thân chủ nhờ cậy thì tôi đã được gặp một chuyện kỳ lạ.
Nhà tôi ở cuối một con hẻm dài. Thường là đến giờ đó là đèn đường tắt hết, con hẻm luôn chìm trong bóng tối. Mà như các cụ đã có câu thành ngữ là đi đêm lắm thì cũng có ngày gặp ma. Mà công việc của tôi thì thường xuyên về muộn.

Khi đi gần tới căn nhà cùng trong hẻm tôi phát hiện ra trước mặt mình có 2 bóng đen đang đứng co ro. Ánh sáng lờ mờ từ trong nhà hắt ra đủ cho tôi nhận biết đó là hai người đàn ông đang chằm chằm nhìn vào khe cửa nhà, “trộm rồi”... Tôi nghĩ vậy.

Nhưng khi đối diện với hai người đó thì ra tôi bé cái nhầm. Đó là hai con người ăn mặc rách rưới, bộ dạng ốm o run lập cập, bộ mặt xám xịt hai con mắt gần như lộn lòng trắng chớp chớp. Một người tầm độ 80 tuổi còn người kia độ 60. Tôi nhìn họ dò hỏi và họ cũng nhìn tôi không chớp mắt. Một trong 2 người họ cất tiếng ho khan. Tôi lục bộ nhớ trong đầu nghĩ mãi mà cũng không biết họ có phải là hàng xóm hay không, hay là người ở quê mới lên thăm người nhà nhưng bị lạc đường..?
Tôi liền cất tiếng hỏi: Các bác đứng làm gì ở đây, đêm hôm tối muộn thế này tìm ai...?

Họ cất tiếng trả lời, (không biết có phải tai tôi nghễng ngãng hay không chứ tôi nghe giọng họ ấm ớ không ra tiếng người): đây là nhà của chúng tôi và chúng tôi về thăm nhà.

Tôi liền hỏi thế thì sao các bác không gọi cửa đi, hay là người nhà bác ngủ say quá không nghe thấy gì để tôi gọi hộ cho... Nhưng ông cụ già buồn bã trả lời: nói thật với Thầy là có gọi thì lũ con cháu tôi cũng chẳng nghe thấy đâu. Mà ví dụ như chúng nó có mở toang cửa ra thì chúng tôi cũng chẳng bước vào được đâu, vì có một vị cấm không cho chúng tôi vào…

- Sao lại vô lý thế..? Thế ai là người không cho các bác vào? À mà các bác vừa gọi tôi là cái gì nhỉ... mà sao các bác lại biết tôi làm thầy? (tôi làm nghề thầy cúng đã hơn 1 năm. Nhưng thật sự cả con hẻm chẳng ai biết tôi làm nghề gì. Họ vẫn tưởng tôi cờ bạc như xưa. Thỉnh thoảng khi tôi đi ngang qua có người lại còn hỏi tôi hôm qua đề về con gì nhỉ, hôm nay kết con bao lô gì, cho mình chung tẩy với...?).

Ông cụ trả lời: vâng, người không cho tôi vào chính là ông thổ công nhà này và chính vì thế mà hôm nay chúng tôi đứng đây đợi thầy vì tôi biết hôm nay thế nào thầy cũng qua đây. Xin thầy làm ơn giúp chúng tôi với...

Trời đất quỷ thần ơi, sáng nay tôi vừa mới được chư vị gia trì thần lực vậy mà tối nay tôi đã được hân hạnh gặp ngay 2 con ma. Khi ông già nói xong thì tôi mới để ý là từ nơi thân họ phát ra một luồng khí rất lạnh và mắt họ gần như lộn tròng, trông chỉ thấy toàn lòng trắng. Vui thật! Có điều là lúc đó tôi lại chẳng cảm thấy sợ gì hết cả. Tôi cất tiếng hỏi: “thế tôi có thể làm gì để giúp các vị..?”

Ông già nói: thầy có thể gọi hồn chúng tôi lên cho gặp người nhà. Với pháp lực của thầy bây giờ thầy có thể yêu cầu thổ công cho chúng tôi vào được. Chuyện dài lắm ngày mai thầy sẽ rõ. Xin thầy hãy giúp chúng tôi...
- Được, tôi hứa.

Sau câu hứa của tôi hai bóng người từ từ như một làn sương khói mỏng dần rồi mất dạng. Chỉ còn lại mình tôi đứng ngẩn người ra đó. Bỗng nhiên một luồng hơi lạnh chạy suốt người tôi. Hai chân tôi khuỵu xuống run rẩy, tôi vừa mới gặp 2 con ma bằng xương bằng thịt thật sự. Hàng ngày tôi luôn trực tiếp tiếp xúc với các vong linh. Nhưng họ vô hình và họ nhập vào người sống nên tôi cũng thấy bình thường. Nhưng giờ thì...? Ba chân bốn cẳng ù té chạy về nhà tôi ngồi thở không ra hơi tim đập chân run. Ai bảo là thầy pháp không sợ ma nào! Có vào hoàn cảnh đó thì mới biết được, làm tôi lại nhớ lại câu chuyện tiếu lâm PHÙ THUỶ SỢ MA. Bây giờ thì tôi rơi vào đúng hoàn cảnh đó, có điều chẳng có xôi thịt ở đâu mà rơi cả. Vả lại mỗi lần đi cúng tôi chẳng bao giờ lấy đồ ăn gì ở nhà chủ đem về cả, cứ quy ra thóc cho nó gọn...

Đến buổi chiều hôm nay tôi đến căn nhà đó để trao đổi với chủ nhà về vấn đề trên. Tiếp tôi là bà chủ nhà một người đàn bà gầy gò khắc khổ. Nghe câu chuyện tôi kể chị cũng muốn gọi vong về. Nhưng có điều chị ngèo lắm, lấy đâu ra tiền để sắm lễ và trả tiền công thầy. Bạn phải biết rằng ở miền bắc để có thể mời thầy về gọi vong là cả một vấn đề. Nhiều tiền lắm đấy chứ chẳng chơi đâu. Không tin bạn cứ mời thử cô Phan Thị Bích Hằng hoặc không thì như cô đồng Q. như tôi đã kể ở bài trên xem nào..?.

Thành thật mà nói hoàn cảnh của người đàn bà trên hết sức tội nghiệp. Chồng chị suốt ngày say xỉn đánh đập chửi bới vợ con, tiền thì làm không ra, miệng ăn núi lở. Nghe thấy mọi người nói ngày xưa mới lấy nhau họ cũng đẹp đôi lắm. Nhưng mà tình chỉ đẹp khi còn dang dở đời mất vui khi giữ trọn câu thề, cứ lấy nhau rồi tương cà mắm muối là biết tay nhau ngay.

Tôi có bảo với chị rằng đồ lễ thì chẳng hết bao nhiêu tiền đâu. Còn tiền công thì em không có lấy, giúp được chị là em thấy vui rồi. Chị đi lo đi tối nay em sang.

Đúng 20h tối tôi sang nhà chị tiến hành buổi lễ. Trước khi đi tôi có khấn chư vị và Thầy Tổ xin giúp cho con hoàn thành vụ này. Nếu được thì xin giáng thần lực để con chuyển thân lễ lạy chư vị. Lập tức người tôi chuyển động ngay, vậy là tôi yên tâm thi hành pháp sự.


Tập trung tất cả mọi người già trẻ lớn bé hàng xóm độ 7 người nhưng tôi nhìn mãi mà không thấy ông chủ nhà đâu cả. Đi gọi mãi ông ta mới về. Đó là một người đàn ông già trước tuổi, đầu tóc bạc trắng mùi rượu nồng nặc. Lúc buổi chiều ông ta còn đánh nhau với vợ vì tội dám mua đồ về để gọi vong. Lúc về ông ta còn định gây chuyện với Minh Thiên nhưng mình kêu thầm trong đầu: “kính xin chư vị cho thằng cha này trật tự để con làm việc”. Thế là tự nhiên không ai bảo hắn tự nhiên chui vào một góc ngồi như con gián...

Đây là những dữ kiện để MinhThiên có thể tiến hành gọi vong:
Chủ nhà tên Đ.N.Cg sinh năm ất tỵ 45 tuổi.
vợ tên T.T.T.H sinh năm quý mão 47 tuổi (vợ già hơn chồng, thảo nào hắn chẳng chán..??) ở thành phố Hà Nội, quận Ba Đình, Phường… Đường, nhà số…

Vong cần gọi, ông nội Đ.N.X không biết năm sinh năm mất, mộ phần mai táng tại nghĩa trang Yên Kỳ Bát Bạt, tỉnh Hà Tây.

Bố Đ.N.C sinh năm Bính tý 1936, mất năm Mậu dần 1998, hưởng thọ 63 tuổi, mộ phần cũng ở Yên Kỳ Bát Bạt. Lúc bắt đầu lên hương Minh Thiên để ý thấy trên bàn thờ chỉ có 2 bát hương là số chẵn mà theo nguyên tắc thờ cúng là bao giờ cũng phải là số lẻ, hoặc là 1 hoặc là 3 chứ không ai để 2 hay 4. Hỏi ra thì hai bát hương đó chỉ thờ gia tiên chứ không thờ thổ công. Bây giờ thì Minh Thiên đã biết tại sao gia tiên nhà họ cứ phải bị đứng ngoài đường không được vào rồi.

Khi vong về nhập vào cô con dâu Minh Thiên thấy mặt cô biến dạng và hai mắt lộn tròng lên giống y như hình dáng bố chồng cô tối hôm qua Minh Thiên được gặp. Minh Thiên có lấy điện thoại ghi hình từ đầu đến cuối nhưng không biết làm cách nào để gửi lên trang VTHB cho các bạn thực mục sở thị và câu chuyện ông nói ra là một câu chuyện buồn.

Năm 98 khi ông chết đi là anh em họ hàng tranh chiếm đất đai của nhau. Cg., con ông thì cũng chẳng biết tu thân cứ chìm trong men rượu, chửi vợ như hát hay, đánh con như luyện võ, không hề biết gì về việc thờ cúng. Vì vậy mà nhà không hề có bát hương thờ thổ công dẫn đến tình trạng 10 năm qua gia tiên bị thổ công thổ địa cấm cửa không cho vào nhà hưởng đồ cúng tế, luôn trong trạng thái đói rét khổ sở. Đã vậy ma quỷ lại thừa cơ làm loạn gia trung, điều khiển gia đình đó bung bét loạn xị ngậu cả lên. Thế mới biết ông thổ công thổ địa to chuyện ra phết. Ông cụ cũng chân thành cám ơn Minh Thiên và cũng ngỏ ý muốn nhờ Minh Thiên giúp gia đình họ thoát khỏi vấn nạn trên. Dĩ nhiên là Minh Thiên đồng ý. Cứu người thì cứu cho trót..

Khi Minh Thiên xong việc ông chồng tiễn ra tận cửa luôn miệng một điều thầy hai điều thầy. Lúc mới đến mình không khác gì con tép, còn bây giờ mình oai như cóc cụ. Trời tối nay không có trăng sao gì cả mà không hiểu tại sao cái mặt mình nó cứ vênh lên ngắm trời suýt tuột xuống hố...?!

Các bạn có thể cho một vài ý kiến bình luận về câu chuyện Minh Thiên đã trải qua được không....?





Linh ứng nơi mộ của tổ tiên
Mỗi năm cứ đến tiết Thanh minh là mọi người lại cùng nhau ra nơi nghĩa trang để chăm sóc mộ phần tỏ lòng hiếu kính với tổ tiên ông bà những người đã khuất.
Từ khi được điểm đạo Minh Thiên cũng rất hay chịu khó đọc cuốn Mật tông và phát hiện ra rằng có một cách siêu độ cho tổ tiên ông bà rất hay mà chẳng tốn kém gì cả, chỉ mất công thôi và gửi hết tấm lòng với tổ tiên vào đó thôi.

Trong bộ Mật tông có câu thần chú Tỳ lô giá na phật đại quán đỉnh quang chân ngôn, dùng chân ngôn này gia trì vào cát trộn lẫn với chu sa thần sa khi rải vào mộ tổ tiên thì sẽ siêu độ được cho họ không còn bị đoạ lạc (?).

Nhớ lại ngày trước cha của Minh Thiên khi nhập vào chị gái khóc lóc thảm thiết trong một bộ dạng rất đau khổ và chắc là bị giam cầm trong địa ngục. Nên từ khi biết đến đạo Minh Thiên vẫn tâm niệm trong lòng sẽ tìm mọi cách để cho cha mình bớt đi sự đau khổ.

Được biết để siêu độ cho ông bà tổ tiên người ta phải lên chùa nhờ sư lập đàn tụng niệm mất vài ngày và nhiều thủ tục rất rắc rối, và cũng phải bỏ ra một số tiền không phải là nhỏ, có thể nói là người nghèo đừng bao giờ dám nghĩ đến việc này, và Minh Thiên cũng vậy thôi.

Vậy cho nên khi biết đến câu thần chú trên Minh Thiên mừng lắm và quyết định làm theo hướng dẫn trong sách, chỉ có điều vẫn phân vân không biết mình có đủ đạo hạnh để cho thần chú được linh nghiệm không, nhưng mình vẫn cứ quyết tâm. Vì nghĩ đến câu trời xanh không phụ hảo tâm nhân.
Khi bắt đầu vào việc, Minh Thiên khấn nguyện cầu xin với chư vị và sau 7 đêm trì chú tỳ lô giá na cùng ngũ bộ chú đến ngày 8 tháng 3 âm đúng gần cập ngày thanh minh Minh Thiên quyết định đem cát đó đi rải lên mộ cha mình.

Đêm hôm đó trời mưa to gió lớn đến sáng cũng không ngừng, rất là lo ngại mình ra trước bàn thờ niệm ngũ bộ chú và đại bi chú cầu xin chư vị và long thần hộ pháp độ trì cho đừng mưa để còn có thể ra thăm mộ. Thật là kỳ lạ, Minh Thiên cùng chị gái và ông anh họ đi trong mưa gió trên con đường đến nghĩa trang. Khi đến đúng nghĩa trang thì trời tạnh mưa, bầu trời trở lên quang đãng đúng như ước nguyện.

Sau phần khoa pháp tiến cúng lễ tạ thần linh nơi mộ phần, Minh Thiên bắt đầu trì chú và làm nghi lễ khai quang mộ phần cho cha. Rồi trái tim nghẹn ngào, hai tay run run nâng gói cát đựơc trì chú tỳ lô giá na và ngũ bộ chú, Minh Thiên khấn nguyện thập phương pháp giới chư Phật chư đại Bồ Tát chứng giám phóng Phật quang phổ chiếu siêu độ cho cha Minh Thiên. Rồi cát đã được rải trên mộ và xung quanh mộ. Trên trời không một chút mây bay, khắp vùng nghĩa trang Phi Liệt được chiếu sáng bằng ánh dương quang trong vắt, không còn một giọt mưa nào nữa, từng ngọn gió trong lành từ từ thổi qua nơi mộ phần của cha Minh Thiên.

Bỗng nhiên một sự lạ xảy ra, chị gái Minh Thiên rùng mình rồi từ từ đứng thẳng người lên, cất tiếng thì thầm: các con ơi...? N. ơi (N. là tên anh họ của Minh Thiên ), trong giờ phút đó Minh Thiên đứng chết lặng trong giây lát, rồi oà khóc.

Cha, có phải cha không ..? Con trẻ bất hiếu đã bao năm qua bỏ mặc cha lạnh lùng nơi mộ địa...ngày hôm nay nhờ ơn trời phật con đã thay tính đổi nết, con đã biết nghĩ đến ông bà tổ tiên, con đã thỉnh cầu đến pháp lực của Chư vị để siêu độ cho cha. Nay hoàn cảnh cha đã thay đổi chưa cha ơi..?

Nhập trong thân xác của chị gái Minh Thiên, cha mỉm cười nụ cười hiền hoà mãn nguyện, không còn sự đau khổ nơi thân xác ông nữa. Ông bắt đầu nói rất nhiều về họ hàng gia tộc về những người thân đã ra đi. Nhưng Minh Thiên chỉ nhớ mỗi một chi tiết là ông chỉ vào một con bướm đen to bằng đồng xu nói : "các con ơi hồn cha hoá thành bướm đậu trên mộ đó các con có nhìn thấy không..?" Có chứ tôi có nhìn thấy chứ nhìn rõ là đằng khác. Vậy là sau 40 năm làm kiếp con người tôi cũng đã báo hiếu được cho cha mẹ. Đúng như cảnh tôi được nhìn thấy khi chết lâm sàng ở đền Kiếp Bạc. Vậy là hoá ra cuộc đời tôi đã được chư vị lập trình sẵn rồi ư..?

Có họp mặt rồi thì cũng có chia ly, tôi mời cha đúng thanh minh cùng về quê tổ để cùng giổ tổ tiên. Cha dặn tôi khi bắt đầu đi thì niệm Ngũ Bộ Chú rồi hồi hướng cho cha. Cha sẽ nương vào nơi thần lực mà đến quê tổ trong chớp mắt. Cha cũng thông báo mẹ của anh N. anh họ tôi sẽ chuẩn bị ra đi vào cuối năm nay và dặn anh chị nên hết sức chăm nom bà cho trọn tình trọn nghĩa.

Rời khỏi nơi nghĩa trang chúng tôi ra về mà mỗi người một cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Trời lại bắt đầu đổ mưa nặng hạt, vừa đúng thời gian tạnh ráo cho chúng tôi tảo mộ. Tôi chỉ còn biết ngẩng đầu lên trời cảm tạ chư vị đã giúp tôi được khoảng thời gian tốt đẹp để tảo mộ. Chị tôi thì cười cười bảo chẳng may chó ngáp phải ruồi thôi..? Nhưng cuối cùng cũng đồng ý với tôi rằng thật sự ngày hôm nay chư vị và Long Thần Hộ Pháp đã hộ trì cho chúng tôi. Đúng là trời xanh chẳng phụ người có lòng, các bạn có nghĩ vậy không..?



Quan thánh đế quân độ mạng
Trở lại câu chuyện ở nhà cùng hẻm. Sau lời hứa với vong cụ già, tôi vẫn lưu tâm chờ xem ngày nào tốt ngày thì sang làm bát hương thổ công để giúp cho gia tiên nội ngoại của ông cụ có thể vào được nhà.

Đến ngày 23 âm tháng 3 là ngày tốt có thể làm được. Tôi liền sang thông báo cho chị H. biết để chị sẵn sàng. Ông chồng của chị cũng rất vui vẻ mong chờ chuyện trên. Đến 19h tối khi xách đồ nghề sang nhà chị, bất ngờ tôi gặp rất nhiều người hàng xóm ở đó. Hoá ra khi biết tôi có khả năng gọi vong nên họ cũng muốn nhân tiện dịp này tôi giúp họ gọi vong người thân. Tôi đếm sơ qua có độ khoảng 15 người. Tất nhiên là tôi đồng ý. Cũng là để họ thay đổi quan niệm về tôi. Có vài bà cô hỏi: "sao chú có nghề mà giấu bà con kỹ thế...?" Thật ra là tôi không hề giấu, vấn đề là có ai hỏi đâu mà mình trả lời...

Sau khi bốc lại toàn bộ bát hương thổ công và gia tiên cho chị H., tôi chuyển sang phần gọi vong cho các gia đình ở đó. Thật ra thì cũng chẳng có gì phải kể lắm vì câu chuyện giữa vong linh và các gia đình toàn xoay quanh vấn đề muôn thưở đại loại như dưới đó có thiếu gì không để gia đình còn gửi ( thế không gửi thì vong chết đói à...? ,mà còn những cái vong vô gia cư không gia đình toàn tập thì xuống đó sẽ sống ra sao,ai mà đoán được...?). Ngoài chuyện đó ra là những câu như " mộ phần có yên không?", "có bị ai bắt nạt không?" à,,..thế hoá ra chết là bị đi tù hay sao? Vào trong tù chắc hay bị đầu gấu đại ca ăn hiếp hay sao lên họ mới hỏi vong những câu thế...?

Nhưng câu hay nhất là câu: "thế vong phù hộ cho gia đình làm ăn nhé" . Trời ơi, câu trên thì không biết vong sống ra sao, câu sau đã cầu xin vong phù hộ. Chẳng cần biết là vong có khả năng làm được không! Ốc còn chẳng mang nổi mình ốc nữa là...? Chẳng biết là vong có làm được không hay vì sỉ diện mà thấy vong nào cũng gật đầu như bổ củi.....Và đây là câu của người có máu đỏ đen: "thế vong cho xin một con lô hay đề nhé"... Cho thì cho, không biết là có linh hay không nhưng cũng chẳng ai dám đánh nhiều. Đến chiều lô đề đổ trúng con đó thế là tiếc hùi hụi. Thật là buồn cười cho lòng tham của con người...

Trong số những vong tôi gọi về có một cái vong mới còn là bào thai trong bụng mẹ mới được 3 tháng tuổi ( đã được bố mẹ xin gửi vào chùa). Vong này nhập vào thân người mẹ nói chuyện với cha. Và đây là những dữ kiện để Minh Thiên có thể gọi được vong này lên dương trần.

Cha là D.T.H 34 tuổi.
Mẹ là N.T.H 30 tuổi,
Địa chỉ: là hàng xóm chung hẻm
Tên vong: D.T.G ( không có tên chính thức), mất năm 2001, mộ phần mai táng tại nghĩa trang Văn điển, Hà Nội.

Có một điều tôi rất chú ý là vong này tuy bé nhưng rất linh. Vong có thể nói cho cha biết tất cả những việc trong quá khứ và tương lai. Có điều là ở dưới đó vong vẫn bị đói lạnh và bị vong khác bắt nạt. Vong kể với cha như thế...?

Nghe thấy chuyện của vong Minh Thiên rất thương. Và hình như đoán được ý nghĩ của Minh Thiên hay sao ấy, vong liền quay sang nói bằng một giọng ngọng líu lô cầu xin Minh Thiên điểm đạo quy y với Trời Phật.

Quỳ trước ban thờ Minh Thiên chắp hai tay lên trước trán cầu nguyện cầu xin chư vị cho phép điểm đạo cho vong linh này. Nếu được thì xin giáng thần lực để Minh Thiên lễ lạy chư vị. Lời khấn vừa dứt, lập tức người Minh Thiên tay chắp vào trán toàn thân di chuyển lễ lạy chư vị trước những cặp mắt tròn xoe của bà con hàng xóm.

Vậy là Minh Thiên trong tư thế đứng thẳng ngiêm trang và tất nhiên cái mặt cũng nghiêm giọng nói cũng vậy: "vong linh D.T.G nghe đây, hôm nay ta Cao Minh Thiên được sự uỷ quyền của Trời Phật đứng ra đại diện cho chư vị tiến hành nghi lễ điểm đạo cho con, con có đồng ý quy y với Trời Phật và nguyện đi theo chư vị tu học không..?"

Co..o.n có đ..ô..ồ..ng ý..,,,(vì vong còn nhỏ quá rất yếu nên nói ngọng). Vậy con hãy nhìn vào đây, đây là lá linh phù tượng trưng cho 5 phương phật, đó là trung ương phật tổ đức Đại Nhật Như Lai hay thượng đế, đông phương phật tổ Bất Động Như Lai, nam phương phật tổ Bảo Sinh Như Lai, bắc phương phật tổ Bất Không thành tựu Như Lai và 5 đạo binh trời gồm chư tiên chư thánh thần hầu cận, nó tượng trưng cho ngũ chi các tôn giáo trong vũ trụ bao gồm phật đạo, tiên đạo, thánh đạo, thần đạo và nhân đạo, nay con hãy chắp 2 tay lên trước trán và đọc theo ta..

"Nhưng con yếu quá không chắp tay được thầy ơi...i, con chỉ đọc có được không thầy...?"

Okie,vậy con đọc theo ta: "chí tâm đỉnh lễ nam mô thập phương pháp giới thanh tịnh diệu pháp thân tỳ lô giá na Phật, (tức đấng thượng đế), chí tâm đỉnh lễ..( mà thôi đoạn sau các bạn đều biết rồi nhỉ...)

Sau đó vong được đọc theo Minh Thiên 3 lần câu Nam mô a di đà phật và tự niệm trong vòng 5 phút. Mặc dù rất yếu ơt, nhưng vong vẫn thành kính hết sức niệm không ra hơi. Thấy vậy Minh Thiên đề nghị tất cả bà con ở đó quỳ lên cùng đồng thanh niệm phật và hồi hướng cho vong. Thời khắc trôi qua thật chậm chạp và trống ngực Minh Thiên đập liên hồi Đây là lần đầu tiên Minh Thiên điểm đạo cho vong. Mà lại còn là một cái vong quá bé chưa đủ tầm nhận thức.

5 phút đã trôi qua và Minh Thiên hồi hộp hỏi vong: "thế nào con có ấn chứng gì không? Àh quên, con có thấy điều gì xảy ra không?.."

Con có thầy ạ. Con đang thấy một quầng hào quang sáng chói đang tiến gần đến chỗ con thầy ơi...Vậy là chư vị đang đến đón vong đi. Tôi đề nghị vong và mọi người khẩn trương niệm phật để tiễn đưa vong đi...

"Thầy ơi, con nhìn thấy nhiều người lắm, họ đến đón con rồi" ( sao tôi chẳng nhìn thấy gì nhỉ ..?). Con chào tất cả mọi người con chào "anh sinh chị đẻ" nhé, tháng 6 này anh sinh sẽ đi công tác xa nhưng không có tiền đâu, còn đến năm chị đẻ 42 tuổi thì mới mua được nhà cơ ( anh sinh chị đẻ tức là bố mẹ vong đấy). Thôi con chào mọi người con đi với chư vị đây, các Ngài đang giục rồi..con chào thầy và cảm ơn thầy nhé.. "

Vậy thế là vong đã được chư vị đón đi bỏ lại cha mẹ còn phải mệt mỏi nơi trần thế vài chục năm nữa, để lại cho tôi một kỷ niệm khó quên về lần đầu tiên được điểm đạo cho vong linh.
Đã 2 năm trôi qua, kể từ ngày bị chết lâm sàng ở đền Kiếp Bạc tới nay, khi trở về Minh Thiên đã cố gắng tu thân tích đức, từ bỏ thói hư tật xấu, chuyên tâm nghiên cứu khoa pháp, những mong có ngày thành người, ra đời giúp đỡ âm dương chúng sinh.

Đến ngày 24 tháng 3 âm lịch ( tức 18.04.2009 dương lịch), trong giấc ngủ Minh Thiên được đức thánh Trần truyền chỉ là: “Sau một thời gian soi xét việc tu tập cũng như những việc con đã làm cho chúng sinh, nay đã đến thời điểm chúng ta điều động con ra nhận việc, vậy con thu xếp đi lên Kiếp Bạc để nhận lệnh điều động của chúng ta”....

Tuân theo lời dạy của nhà Ngài, chiều ngày 26 tháng 3 âm lịch ( tức ngày 20.04.2009 dương lịch) , tôi đã có mặt ở đền Kiếp Bạc, chờ sáng ngày mai chính thức vào đền tiến cúng đức Trần triều hiển thánh Nhân Vũ Hưng Đạo Đại vương, để thụ lệnh nhà Ngài cũng là chính thức tôn hương thờ Ngài.

Đền Kiếp Bạc vào thời điểm này cũng vắng khách. Cái nóng hè sớm đã hầm hập, cảnh cũ người xưa bao nhiêu là kỷ niệm. Các thầy bà vẫn là như thế, và đám đông cò mồi có vẻ đông hơn. Lại một bà đội nón mê ra túm tay Minh Thiên thì thầm: “Này có xem bói không, thầy ở đây xem giỏi lắm, sai không lấy tiền...ra xem đi tôi chỉ cho”. Ánh lên ánh mắt tinh ngịch, Minh Thiên cười cười hỏi : “Thật không ..? có mất nhiều tiền không, mà liệu thầy có xem cho tôi không..?” Túm chặt tay tôi quyết không cho con mồi thoát, bà cò mồi nói giọng chắc nịch: “Thật đấy, xem đi..mà, chỉ mất 5 -10 ngìn thôi”…Bà ta say mê đến nỗi không để ý đám đông bên ngoài đang cười ngặt ngẽo vì họ chẳng lạ gì tôi.

Rốt cuộc thì cũng có hai người kéo bà ta ra và nói: “Bà ơi thôi đi, bà có biết người này trước kia chết lâm sàng ở đây đấy, người ta là đệ tử của nhà Ngài, xem cái gì…Thôi đi!...Có khi người ta còn xem lại cho cả thầy của bà đấy...”

Thế là vở kịch hạ màn với bà diễn viên mang bộ mặt tẽn..ẽn …. tò, nhưng Minh Thiên chẳng thấy buồn cười gì cả mà chỉ đau xót cho kiếp làm người vì phải mưu sinh mà phải trăm phương ngàn kế… Đêm đó ngủ lại ở nhà vợ chồng Hải Thanh mà Minh Thiên gần như thức trắng đêm, hết trì Ngũ Bộ Chú lại chuyển sang viết tấu sớ. Đến gần sáng thiếp đi thì bỗng nghe văng vẳng nhà Ngài truyền rằng : ”Sáng ngày mai ta sẽ thu xếp cho con một mình một đền tĩnh tâm tiến cúng, con cứ yên tâm hành pháp...”

Vợ chồng HT. ngủ dậy muộn và tôi rất lo ngại khi họ sắp đủ lễ cho tôi thì chắc đền Kiếp Bạc đã tràn ngập khách hành hương cúng bái huyên náo, sẽ làm ảnh hưởng đến việc thi hành pháp sự của tôi. Sự lo ngại của tôi càng có cơ sở khi tôi đến gần cửa đền, gần mấy chục chiếc xe máy đỗ ở bãi xe và người đông đúc đi lại. Tôi chỉ còn biết khấn xin chư vị giúp đỡ tôi hoàn thành viên mãn pháp sự hôm nay, và tôi thì hoàn toàn đặt lòng tin vào nơi chư vị.

Khi 4 mâm đồ lễ của tôi đã được đưa vào các ban chính là ban Trình, ban Công đồng, ban Quốc mẫu, ban Đức Thánh Trần, thì số lượng khách trong đền giảm dần chỉ còn lác đác một vài người và nhân viên trong ban quản lý đền. Giờ thì tôi có thể yên tâm hành lễ rồi.
Suốt buổi lễ hôm đó chỉ có đúng một mình tôi ngồi giữa chính điện hành pháp mà không bị khách hành hương đến lễ xen tạp. Tôi có cảm giác như có hội đồng tả hữu văn võ bách quan công đồng binh quyền nhà Trần vân tập dự lễ. Bầu không khí rất trang nghiêm. Khi buổi lễ đã hoàn tất, tôi quỳ lên chắp hai tay trước trán khấn nguyện :
”Nam mô a di đà phật, hôm nay ngày 27 tháng 3 âm năm kỷ sửu, kim thần đệ tử con Cao Minh Thiên từ khi lâm tử hồi dương đến nay, nhờ hồng ân Đại Vương che chở, con ngày đêm tu thân tích đức, nghiên cứu khoa pháp tiến cúng bái đảo hành phù. Đến nay đã được Đại Vương chính thức thu nhận, nay con thành tâm tu thiết lễ nghi phẩm vật, dâng trước điện đường tiến cúng thiên địa hội đồng Phật Thánh, Đức Đại Vương cùng hội đồng văn võ các quan. Nay buổi lễ đã hoàn tất, thỉnh cầu Đại Vương khai ân giáng thần lực xuống thân con để con lễ lạy hội đồng Phật Thánh, lễ lạy Đại Vương cùng chư vị các quan. Cũng là để cho được biết là từ đây con chính thức là thành viên dưới lá cờ của đại vương, thụ nhận lệnh điều động của đại vương. Từ đây chính thức ra đời hành đạo phụ tá hội đồng Phật Thánh đem tâm đức đi giúp đỡ những âm dương chúng sinh cuối đời mạt pháp này đương mắc vòng khổ nạn...”

Lời nói vừa dứt, bỗng nhiên người tôi như bị nhấc bổng lên rồi một luồng thần lực xuất hiện như một bàn tay vô hình túm lấy đâù tôi ấn xuống mặt sàn 3 lần rất mạnh kêu bing….bing. Nhưng tôi không hề có cảm giác đau, rồi hai tay tôi được chắp vào nhau lên qua đầu lễ lạy tứ phương, lực đạo mạnh hơn rất nhiều so với hôm tôi được chư vị gia trì thần lực. Độ khoảng 2phút tôi thầm khấn: “Nay con đã được Đại Vương giáng thần lực cho biết quyền phép, con xin được dừng lại hồi lễ”...Lập tức thân tôi dừng lại trước mấy cặp mắt tròn xoe của mấy thầy cũng đang đứng gần đó ngó xem tôi làm ăn ra sao.

Vậy đó, thế là từ đây tôi đang được đứng trong binh đoàn quân đức thượng đế, là biên chế chính thức trong quân số của Đức Trần Triều Hiển Thánh Nhân Vũ Hưng Đạo đại vương, là đệ tử ký danh của Đức Quan Thánh Đế Quân, người cũng 2 năm nay âm thầm dìu dắt tôi đi đúng con đường chính đạo( khi Minh Thiên viết đến chỗ này thì răng tự nhiên cắn phập vào lưỡi chảy máu, trong đầu Minh Thiên xuất hiện ý nghĩ rằng các Ngài muốn đánh dấu giây phút này để Minh Thiên khắc cốt ghi tâm những thệ nguyện của MT ngày hôm nay trên đường chính đạo này ). Tôi có cả một lực lượng hùng hậu chở che cho tôi trên con đường hành đạo. Nhưng cây cao phải chịu gió lớn, đạo cao một thước ma cao một trượng, liệu tôi có vượt qua được cạm bẫy cám dỗ của kim tiền, của danh tiếng hão huyền như bọt phù du đang giăng trước mặt không, tôi có còn là tôi với bản nguyện ban đầu không....Xin hãy để thời gian trả lời.

Tôi có một thân chủ tên NTV nhà ở Hà nội, cô cũng nhiều tuổi và mới từ Tiệp khắc về, cô là một người con chí hiếu với ông bà tổ tiên. Được mọi người giới thiệu cô tìm đến tôi nhờ gọi vong bà mẹ chồng cô lên để hỏi xem có thể chuyển mộ cho bà vào thời điểm này không, có điều cô là phận con dâu, chồng cô đã mất, trong nhà còn có mấy ông con trai của bà cụ nhưng mọi người chẳng ai quan tâm mấy đến vấn đề phần mộ của mẹ mình. Cái mà họ quan tâm nhất lại là vấn đề căn nhà ở Hải phòng sau khi cụ mất đi sẽ về tay ai,vì họ cứ tranh chấp nhau nên cuối cùng căn nhà đành bỏ trống không ai ở chỉ còn trơ lại bàn thờ thổ công gia tiên.
Trở lại chuyện gọi vong, cô NTV và một số con cháu trong nhà cô có đến nhà tôi để gọi vong, nhưng chẳng có vong nào lên cả, thể theo yêu cầu của cô tôi có trực tiếp đến nhà cô nhưng những người ngồi đồng hôm đó cũng chỉ quay mòng mòng để có thể đủ nhận biết có vong về nhưng chẳng giải quyết được vấn đề gì cả, về sau ngồi suy nghĩ phân tích thật kỹ ra tôi mới biết rằng gia tiên nhà họ giận con cái họ không muốn lên, gặp thì cũng chẳng để làm gì. Con trai chẳng quan tâm thì thôi làm sao phải đến đứa con dâu, xin nói rõ là do có sự tranh chấp nhà cửa nên cô NTV mới lên Hà nội ở với con gái cô, còn mấy ông con bà mẹ chồng thì ở Hải phòng và thành phố Hồ chí Minh và họ đều rất giàu có, chỉ cô NTV là nghèo thôi.
Vì không gọi được vong lên nên cô NTV và mấy ông con trai bèn chọn đại một ngày trong tháng mà cả gia đình họ có thể thu xếp tập trung ở Hải phòng được. Đến cái ngày bốc mộ đó thì mọi người cũng mời một ông thầy ở Hải phòng đến cúng nhưng ông này sau khi xem lịch thì từ chối vì ngày đó quá xấu, cả nhà trong Nam ngoài Bắc đã tụ tập đông đủ rồi không lẽ giải tán, thế là họ vẫn tiến hành tự cúng tự sản tự tiêu, tự phạt nấm bốc mộ và chuyển cốt bà mẹ từ nghĩa trang Ninh Hải sang bên nghĩa trang Phi Liệt.
Bẵng đi vài hôm sau, tôi có một chú em là thành viên diễn đàn TGVH muốn xin tôi điểm đạo cho chú và chú cũng ngỏ ý là rất muốn xem tôi trực tiếp gọi vong ra sao, thấy chú cũng nhẹ căn nên tôi cũng đồng ý.
Vẫn còn băn khoăn về việc chưa giải quyết xong vấn đề gọi vong bên nhà cô NTV nên tôi quyết định dẫn chú em đó đi cùng đến nhà cô NTV gọi lại, bản tính của tôi là đã làm việc gì thì phải làm bằng xong bằng được, đã theo cái gì theo đến cùng trời cuối đất.
Buổi gọi vong này tôi chuẩn bị rất kỹ lưỡng rà soát lại toàn bộ quyết không để sai sót một khâu nào cả, và thật sự là trong buổi gọi vong đó có rất nhiều vong về theo cảm nhận của tôi, nhưng chỉ có bà mẹ chồng cô NTV lên và nhập ngay vào chú em đi cùng, lúc còn sống bà cụ là người nặng tai trái thì khi lên bà cũng không nghe được bằng tai trái, bà cứ phải nghiêng nghiêng tai bên phải mới nghe rõ được, bà chỉ nói được duy nhất một câu là tao đau lắm, lúc đó tôi thấy bà qua hình dáng chú em đó cố dướn cổ lên khó khăn lắm mới nói được, rồi bà lấy tay vẽ vào mồm mình và chỉ vào nửa người bên trái mình ra hiệu là bà bị đau lắm, vì bà đau quá không thể nói được nên bà ra hiệu đưa cho bà cái bút và mấy tờ giấy để bà viết ra, nét bà lúc đó có vẻ căm tức con cái lắm và rất muốn chửi mắng nhưng vì đau quá nên không chửi mắng được. Và đây là nội dung tóm lược lại ý của bà viết ra giấy theo ý hiểu và diễn giải của tôi :
(trong lúc mẹ đi chơi xa ở mãi tận cảng chùa Vẽ (chùa này ở Hải phòng) thì ở nhà các con rủ nhau phá ngay nhà mẹ ra chẳng hỏi gì đến mẹ cả, khi mẹ về đến nhà thì nhà cửa ở nghĩa trang Ninh Hải tan hoang. Cốt của mẹ các con đem sang bên nghĩa trang Phi Liệt nhưng các con không có mời thầy cúng đến cúng bái tấu sớ để xin chuyển hộ khẩu và nhập hộ khẩu cho mẹ, thần linh thổ địa ở 2 nghĩa trang cũng giống như cảnh sát hộ tịch trên dương trần họ làm việc rất chặt chẽ, luật âm cũng như luật dương, không có đơn từ thưa gửi gì lên bên Ninh Hải thì không cho mẹ đi, còn bên Phi Liệt thì không cho mẹ nhập khẩu nên mẹ cứ bị bơ vơ trở về bên nền nhà cũ tan hoang, mấy ngày hôm nay rất là lạnh lẽo chẳng biết đi đâu về đâu, thật ra thì mẹ rất chán các con trai của mẹ nên khi con dâu NTV gọi vong mẹ về mẹ cũng chẳng muốn về, nhưng buổi gọi vong hôm nay mẹ mà không lên thì các con không biết mà sửa sai thì mẹ phải chịu cảnh lang thang đến bao giờ nên mẹ phải lên thôi, bây giờ các con phải nhờ thầy xuống Hải phòng cúng xin thần linh thổ địa 2 bên cho mẹ được chuyển khẩu và nhập khẩu.).
Khi chúng tôi ra về cậu em đó nói là không biết làm sao người em to khoẻ thế này vậy mà khi bà cụ nhập vào thì tự nhiên em thấy đau hết cả nửa người, cái tai trái thì tự nhiên bị điếc cứ phải nghiêng nghiêng tai phải để nghe, và tự nhiên em thấy rất tức giận với mấy người trong nhà đấy chỉ muốn lẩm bẩm chửi mắng họ nhưng cái mồm nó cứ cứng lại thật là kỳ lạ, mà em có biết Hải phòng ở chỗ mô tê nào đâu, vậy mà lại cứ nghĩ đến cái cảng chùa Vẽ.
Ngày hôm sau thể theo lời đề nghị của cô NTV tôi có xuống HP tiến hành lễ tạ mộ xin phép thổ công thổ địa 2 bên nghĩa trang cho phép bà mẹ chồng cô NTV được nhập mộ, khi buổi lễ đã xong bà vui lắm và bà thị hiện ra bằng cách làm cho cây nến cháy đổ về phía chồng vàng mã sớ điệp. Khi buổi lễ vừa xong, cô NTV cũng đang học lớp cảm xạ thầy Hoàng vĩnh Thăng nên cô có lấy ra một đôi đũa i nốc dùng để đo năng lượng và khấn hỏi với mẹ là nếu mẹ đã nhập mộ rồi thì xin cho 2 cây đũa dính vào nhau để chúng con mừng, lời nói vừa dứt thì hai cây đũa chuyển động và dính chặt vào nhau.

p/s Minh Thiên có dùng điện thoại chụp lại những dòng chữ của vong viết nhưng không biết cách đưa vào mạng nên sẽ nhờ người đưa lên sau để các đạo hữu được thực mục sở thị.





Kỳ lạ chuyện gọi vong - người âm đánh nhau người dương chịu
ào ngày 14 tháng 5 tôi được một thân chủ mời đến nhà giải quyết cho một vấn đề về việc thờ cúng không đúng cách. Trước khi đi thì tôi thường thắp nhang thỉnh cầu chư vị chỉ bảo giúp đỡ cho tôi.

Khi đến nhà bà chủ nhà tên H., tôi đề nghị bà thắp nhang lên để tôi kính lễ thưa hỏi chư vị thổ công thổ địa xem vấn đề cần giải quyết là gì. Nhang vừa được thắp lên thì tôi bỗng nhiên rùng mình người bỗng lâng lâng rồi Ngài Thổ Công ứng khẩu qua miệng tôi nói với chủ nhà: "Bàn thờ ta đang ở trong nhà cớ sao lại chuyển ra ngoài sân đối chiếu toàn quần áo lót của nhà các ngươi, nay ta chỉ hành cho nhà ngươi đau đầu là còn nhẹ đấy, nếu không biết nhanh ta còn làm cho con cái nhà ngươi què chân gãy tay luôn cho mà biết...?"

Vào thời buổi tấc đất tấc vàng, con cái thì đã lớn hết, do chật chội nên gia đình họ có mua tôn xi măng lợp bán mái ngoài sân và xây một bức tường thấp ngăn lại thành một phòng dở dang nữa và họ coi đó là một phòng ở. Rồi chẳng biết ông chồng nghĩ thế nào bê luôn bàn thờ Thổ Công Gia Tiên ra gian phòng mới lợp đó, mặt ban thờ nhìn ra cổng nhằng nhịt dây phơi quần áo nhỏ. Sau khi chuyển ban thờ thì vợ chồng họ bị đau đầu kinh khủng, đi đến bệnh viện thì bác sĩ bó tay vì chẳng tìm ra nguyên nhân gì và họ cứ cho uống thuốc rất nhiều mà vẫn không hết...

Cuối cùng thì họ cũng nghĩ rằng chắc do phần âm nên họ đến tìm tôi nhờ giúp. Sau khi đã biết nguyên nhân thì họ nhờ tôi chuyển lại bàn thờ về chỗ cũ và cúng lễ Thổ Công cho họ. Nhân tiện thì gọi vong bố mẹ vợ lên để hỏi về vấn đề phần mộ vì họ cũng mới vừa tôn tạo phần mộ cho vong linh bà mẹ vợ chết lúc còn rất trẻ.

Hôm sau lúc 20h tối thì tôi sang làm lễ cho họ, sau phần an vị bát nhang ban thờ và tiến cúng Thổ Công Gia Tiên thì tôi chuyển sang phần triệu vong. Đây chắc có lẽ là phần hay nhất nên cả gia đình họ đang ngáp ngắn ngáp dài uể oải sau lưng tôi thì bây giờ mọi người mắt sáng rực hoạt bát hẳn lên làm tôi phát phì cười... Hỡi ơi trong nghề nghiệp của tôi gọi vong chỉ là thứ trợ duyên cho công việc thì lại được họ coi trọng, âu cũng là lẽ thường tình của người đời. Tôi thật đau xót cho những ngày tháng mình miệt mài luyện đọc viết chữ nho, nghiên cứu khoa pháp tiến cúng bái đảo hành phù mà chẳng đáng đồng xu nào trong mắt họ.

Theo như thông lệ, trước khi gọi vong tôi thường xếp bằng niệm ngũ bộ chú 7 biến và thầm cầu nguyện chư vị phù trì cho tôi gọi vong thành công. Sau khi niệm ngũ bộ chú xong mà người tôi bỗng rùng mình rồi quay nghiêng ngả thì tôi biết đó là sẽ thành công, vong sẽ lên.

Lúc này tập trung sau lưng tôi là khoảng 10 người trong gia đình họ, toàn là người đeo kính cận dày cộp và đi theo chủ nghĩa duy vật biện chứng. Và nhìn nét mặt của họ tôi có thể đọc thấy sự nghi ngờ to tướng liệu có thật có thế giới người âm hay không, hay là các thầy bày trò làm tiền thân chủ, bao năm đèn sách nghiên cứu chủ nghĩa Mac-xít Lê-nin-nit đã biến họ thành một thể loại

Sau khi tôi đã đi hết bài khấn khi quay lại nhìn mà chẳng có con ma nào lên cả, chỉ có mấy cặp kính cận loang loáng nhìn nhau ánh lên vẻ giễu cợt. Nhưng tôi vẫn bình thản vì tôi biết chắc là hiện nay vong linh ông bà bố mẹ họ đã lên hết do uy lực của Ngũ bộ chú và đang tập trung trong nhà, chỉ có điều là không biết tại sao lại không nhập thôi.

Hỏi trong nhà có ai bị nặng đầu không thì một cậu con trai giơ tay. Okie thế là tôi tiến hành bước 2 là trùm khăn thư hương. Khi tấm vải đỏ được phủ vào đầu thì người cậu con trai đảo lắc xoay tròn liên tục, miệng phát ra tiếng lẩm bẩm. Để cho chắc ăn tôi thư hương niệm chú đủ 3 lần rồi mới tung khăn. Tấm khăn được tung ra để lộ bộ mặt cậu con trai đang giễu cợt, hai mắt chớp chớp miệng phát ra câu tiếng Anh: "hi..hi..it..is...me, vẫn chính là tôi....hi..hi..". Bà mẹ nghe thấy thế liền cúi rạp ngay xuống lạy như bổ củi: "...Ôi con lạy cha lạy mẹ..không ngờ bây giờ cha mẹ xuống đó lại học được cả ngoại ngữ cơ à..?"- "No..no..no..ô không"- cậu con trai xua tay.."con đây mà..mẹ đừng lạy con có được không...?" Bà mẹ ngừng phắt lại hỏi tôi: thế vong không về à hả thầy...?

Vào lúc này nếu là bạn thì bạn nghĩ sao, nhưng tôi vẫn bình thản như không vì tôi biết chắc chắn là vong bố mẹ họ đang ở trong nhà và chư vị đang ở cạnh bên tôi. Tôi bảo họ gọi hàng xóm sang ngồi hộ xem sao. Khi cô hàng xóm vừa ngồi vào, tôi cũng chỉ mới khấn được tên vong thì cô đã rùng mình mở mắt quay sang nhìn bà chủ nhà với ánh mắt âu yếm và nức nở: "Con của mẹ ơi con khổ quá....". Cả nhà đưa mắt nhìn nhau không biết có phải là bà và mẹ mình không. Thấy vậy vong liền nói: "Mẹ đây..mẹ của con đây..bà của các cháu đây..bà là bà V.T.R đây, bà mất lúc mới 25 tuổi, mộ phần của mẹ ở thôn PHÙ SA tỉnh NAM ĐỊNH đây, con không nhận ra mẹ sao...mẹ mất lúc con còn quá bé, khổ thân con tôi côi cút..."

Ôi, đúng là mẹ và bà của họ thật rồi. Cả nhà họ nhốn nháo nhảy lên ôm chầm lấy cô hàng xóm, kẻ khóc người cười loạn xị ngậu. Vong linh bà mẹ lúc này nói liên hồi nhanh như máy khâu, nhưng trong khi đang nói bỗng vong bà mẹ oằn người lên kêu úi da đau quá, cả nhà xúm vào hỏi làm sao đau bà trả lời: "Các con mới tu sửa tôn tạo lại phần mộ của mẹ nhưng lại không để ý đến phần mộ của cha nên hôm nay khi các con gọi cha mẹ về ông ấy giận lắm và cấm không cho mẹ được gặp các con, chính vì thế mà mẹ đã mấy lần cố gắng nhập vào thân các con nhưng ông ấy lại lôi mẹ ra và đánh mẹ đau lắm, đến khi hàng xóm sang ngồi hộ thì mẹ không nỡ để các con phải thất vọng mà cũng muốn để các con biết rằng thật sự có thế giới người âm... Ôi da! Ông ấy lại đánh mẹ này, ông ơi ông hãy để tôi được gặp con tôi sau bao năm...Ôi ông ấy không đồng ý... Thôi mẹ phải đi đây, bà phải đi đây..chào các con ..chào thầy. Cảm ơn thầy đã không quản ngại giúp đỡ cho gia đình tôi được gặp nhau... thôi mẹ đi đây.."

Cô hàng xóm đã tỉnh lại luôn mồm kêu đau, cảm giác như có ai đó lấy roi hay gậy gộc đánh vào lưng rất đau mà bây giờ lưng vẫn còn rát. Tôi bảo với chị: "Nếu chị không ngại chị có thể vạch lưng áo ra cho mọi người xem có được không" và chị đồng ý. Khi lưng áo vừa được vạch lên thì mọi người cùng ồ lên kinh ngạc, cả một khoảng lưng trắng của chị chồng chéo những vết bầm tím như bị roi đánh. Đây có thể nói là một hiện tượng lạ nhất trong đời gọi vong của tôi. Theo như góc độ về mặt khoa học và tâm linh thì tôi không thể lý giải được chuyện này ra sao. Đành phải đưa lên đây để các sư huynh sư tỷ và chư vị Thầy Tổ cho ra lời nhận xét hợp lý nhất.






Chuyện bà tổ cô chín đời
Trở lại câu chuyện cũ, khi tôi vâng theo lời Tam Toà Thánh Mẫu về quê tổ đem đất đình chùa và ngã ba quê hương đắp lên mộ cụ tứ đại, thì tôi lại được biết thêm một ngôi mộ nữa. Đó chính là mộ bà tổ cô chín đời của cả dòng họ tôi. Thấy mọi người trong thôn đồn nhau là bà cực linh và phù trì cho cháu con trên khắp nẻo đường đất nước.

Cùng nằm trong một khu đất của dòng họ nhưng không hiểu sao mộ của cụ tứ đại thì to cao hoành tráng trong khi đó mộ của bà tổ cô chín đời lại bé nhỏ thấp hơn. Và câu chuyện có lẽ bắt đầu xảy ra khi có chuyện chênh lệch đó.
Cứ mỗi một năm lại có một người trong chi họ ra đi ở độ tuổi rất sớm. Nhưng chẳng có ai biết đến chuyện này. Và cái bí mật này chỉ được sáng tỏ khi mộ bà tổ cô được xây dựng lại với quy mô hoành tráng nhất trong thôn VT. thuộc huyện NHÂN BÌNH tỉnh HÀ NAM .
Trong thôn VT. chỉ duy nhất có hai họ là họ CAO và họ NGUYỄN. Họ CAO có số nhân khẩu đông hơn. Nhưng mỗi lần có cúng giỗ đình đám thì họ hàng lại thưa thớt lẻ tẻ trong tình trạng ly tán, mạnh ai biết nấy.

Thanh minh năm 2007, tôi về quê tổ thăm mộ cụ tứ đại và bà tổ cô. Cùng trong một nghiã trang mà dòng họ NGUYỄN tập trung đến mấy chục người, thăm mộ ăn uống hội họp ngay ở đó, bàn luận sôi nổi hỏi thăm tên tuổi phân định chi nhánh trên dưới thật là tương thân tương ái. Ngoái lại nhìn chi họ tôi thưa thớt lẻ tẻ chẳng ai biết đến ai. Không có lấy một người đứng ra tập trung con cháu. Lòng tôi chạnh buồn. Tôi thầm tự nhủ sẽ có ngày tôi sẽ làm cho dòng họ tôi trở nên tập trung đoàn tụ trong mỗi dịp cúng giỗ, cho vong linh tổ tiên không phải xót xa với cảnh đìu hiu điêu tàn trong dòng họ.

Sau khi bị chết lâm sàng ở đền KIẾP BẠC trở về và được ơn trên ban cho khả năng gọi vong dù lúc đó tôi chưa biết tu tập gì. Tôi quyết định quay về quê tổ gọi vong cụ tứ đại và bà tổ cô lên để hỏi nguyên nhân ly tán của dòng họ. Cụ tứ đại thăng lên trước sự chứng kiến của khoảng 20 người trong họ, đa số là các bậc tiền bối lão thành trong họ. Cụ cho biết là người trước đã sai trong việc xây mộ mà lớp người sau cũng chẳng thèm để ý. Cứ để mặc ngôi mộ của bà tổ cô trong tình trạng chênh lệch như thế từ lâu lắm rôì. Kết luận là phải xây sửa lại mộ bà tổ cô cho đúng với vai vế của bà, để bà có thể mồ yên mả đẹp phát huy linh lực phù trì cho con cháu.
Tiếp đó tôi có thỉnh hương linh bà tổ cô lên, nhưng có điều bà chẳng nói gì cả mà cứ gật gù nhai trầu bỏm bẻm. Hai mắt lộ tia sát khí rất ghê rợn rồi cuối cùng bà thăng.

Đầu năm 2009 ngôi mộ bà tổ cô được trùng tu xong, cao đẹp và uy thế theo thiết kế của tôi. Từ lúc tôi thỉnh được vong bà tổ cô lên, các cụ trong họ có vẻ nể trọng tôi lắm. Trong họ có việc gì thường hay gọi điện hỏi ý kiến tôi. Tôi vinh dự được các cụ chọn thay mặt cho cả họ tiến hành lễ tạ mộ bà tổ cô và tiến cúng tổ tiên nhân ngày thanh minh. Phải biết rằng ở quê họ coi trọng cái danh lắm, một míêng giữa làng bằng một sàng trong bếp. Mà xét về mặt vai vế thì tôi là người thấp nhất trong họ.

Thanh minh năm nay không biết là do có phải là vì sự tối linh tối thiêng của bà tổ cô hay không mà bỗng nhiên con cháu trong dòng họ CAO từ khắp mọi miền đất nước từ THÁI NGUYÊN, HÀ NỘI, HẢI PHÒNG, NAM ĐỊNH, TP HỒ CHÍ MINH đổ về thăm quê tổ, xe con đỗ kín làng, người đông như đi hội.

Khi tôi bắt đầu tiến hành lễ tạ mộ bà tổ cô thì sau lưng tôi tập trung độ 100 người. Phần lớn là người trung tuổi. Họ im lặng thành kính lễ bái tổ tiên. Năm nay số người trong dòng họ CAO đi thăm mộ đã tập hợp đông áp đảo hơn dòng họ NGUYỄN rất nhiều tính tại thời điểm đó. Đây là một sự kiện có lẽ phải là từ nhiều đời họ CAO nay mới có.

Khi lễ tạ mộ đã xong, bà tổ cô nói vào tai tôi yêu cầu làm theo ý bà là tập trung hết con cháu về nhà thờ họ để bà nói chuyện về một bí mật thường xảy ra trong dòng họ. Và yêu cầu đi gọi chị NGA là chị họ tôi, sống trong thôn đến nhà thờ họ để bà nhập đồng tá khẩu. Ý bà được truyền ra và tất cả mọi người bổ ra khắp thôn để đi tìm chị N.

Ác một nỗi là chị N. lại lấy một ông chồng họ NGUYỄN. Tiếng đồn về bà tổ cô linh thiêng họ CAO lan ra nhanh như vệt dầu loang. Trong phút chốc mà cả thôn đã biết. Trâu buộc thì ghét trâu ăn, lấy cớ là con gái xuất giá tòng phu chỉ biết lo việc bên chồng thôi, còn họ ngoại thì để họ ngoại lo nên ông ta nhất định không cho vợ đến nhà thờ dòng họ CAO. Ở quê đặc biệt vẫn còn những chuyện kèn cựa tức cười như vậy đó. Nếu là vợ tôi thì tôi sẽ thả đi cho nhanh ?

Khi cả họ tập trung đông đủ ở nhà thờ họ và đang sôi nổi bàn tán về vấn đề chị N. thì bỗng có một người reo lên: "Ơ kìa! Chị N. đã đến kìa, tránh ra cho chị vào..."

Chị N. bước vào với một dáng điệu rất kỳ lạ. Hai tay thì buông thõng, đằng sau gáy cứ dâng lên tựa hồ như có ai đang túm cổ kéo đi làm tôi cứ liên tưởng đến con mèo ăn vụng bị túm gáy lẳng ra sân, và chị N. cũng giống như vậy. Hai mắt thì cứ đờ đẫn nhìn thẳng về đằng trước chẳng thèm chào hỏi bất cứ cụ nào cao niên trong họ. Chị đi thẳng vào chiếu giữa ngồi phịch xuống, mặt hướng vào ban thờ mặc kệ tiếng phản đối của các cụ là "Tại sao con ranh dám ngồi vào chỗ của các cụ, con này láo...?"

Bình tĩnh quan sát tôi nhận ra đây chính là bà tổ cô mượn xác chị N.. Tôi ra hiệu cho mọi người trật tự. Tôi cung kính lễ lạy bà rồi dâng bà trầu nước, và mời bà cùng tham dự lễ tiến cúng tổ tiên. Và tôi cảm thấy nhẹ hết cả người vì không còn cần phải làm lễ triệu thỉnh hương linh bà nữa.
Trong lúc tiến cúng, bà cũng trang trọng lễ bái tổ tiên nhiều đời dòng họ CAO trước các con mắt kinh dị của cháu con đang quỳ đằng sau. Họ đang lễ bái một vong linh hiển hiện trước mắt chứ không phải vô hình như thường nhật, kỳ lạ thay cõi giới tâm linh...?

Sau khi lễ tiến cúng tổ tiên kết thúc mọi người ngồi quây quần quanh bà tổ cô hỏi đủ thứ chuyện. Và bà hé lộ cho mọi người một bí mật thật là khủng khiếp :
"Bà đại tổ cô chín đời tên C.T.T.C mất khi còn rất trẻ ước độ 18 tuổi thôi. Bà chết vào giờ linh nên bà cũng rất linh. Bà thường phù hộ cho cả dòng họ trong thôn bình yên. Cho đến một ngày, người ta xây mộ cụ tứ đại to cao lừng lững che khúât cả mộ bà tổ cô bé nhỏ. Xét về vai vế thì bà đã là bậc tiền bối trên cụ tứ đại 5 đời. Và hình như họ cũng ít ngó ngàng đến phần mộ của bà. Bà rất tức giận! Mà gây họa với người dương thì còn đường tránh, còn gây họa với người âm thì chạy trời cũng không tránh khỏi nắng. Và thế là cứ mỗi năm một người trẻ tuổi trong chi họ cắp nón ra đi về thế giới bên kia không hồi âm. Những người sống thì cứ dần dần phiêu bạt khắp chốn giang hồ kiếm sống. Họ CAO ngày càng một tàn lụi rồi đến các đời sau cũng chẳng biết là tại sao. Cả họ phần lớn đều nghèo và lao khổ...Thực ra theo lý giải của tôi khi người ta xây mộ cụ tứ đại to hơn mộ bà tổ cô thì họ đã làm mất quân bình âm dương trong phần tâm linh dòng họ cộng thêm sự trù yểm của bà tổ cô.

Bà tổ cô nói là may là đến lúc dòng họ CAO bắt đầu đi lên nên tôi xúât hiện tìm ra nguyên nhân và giải quyết vấn nạn trên. Điều này làm cho tôi nhớ lại cảnh gia tộc dòng họ tôi bị chìm đắm nhiều đời cho đến khi tôi xuất hiện như đám mây lành xua tan bóng tối u ám che phủ cả dòng họ và làm phát dương quang đại cho dòng họ, cả người âm lẫn người dương tại đền KIẾP BẠC. Cõi tâm linh phối hợp thật là lô gic...

Tôi hỏi thế bà có biết con là ai không ? Bà bảo: " Có chứ, con là thằng may phúc do cơ duyên trời đất đã sớm tu chứ không giờ này đang ngồi trên tủ ăn chuối xanh cả nải. Cha mày lúc sống thì bạc phúc, lúc chết thì duyên lành nhiều đời phát động nên đã thoát cảnh đoạ đày dưới âm và sắp được đi theo chư vị tu học..." Tôi hỏi:" Thế hôm nay chồng chị N. không cho chị đến đây thì làm thế nào mà bà lại mượn xác được. Bà bảo: " tí nó tỉnh lại cứ hỏi nó ấy...?" Dặn dò con cháu một lúc rồi bà thăng. Nét mặt bà lúc đó trông rất hạnh phúc.

Khi tỉnh lại chị N. kể, lúc chồng đang cấm cố chị thì bỗng nhiên ai đó nhập vào chị và có một sức mạnh vô hình nào đó kéo cổ chị lôi đi. Ông chồng thì bị đẩy bật ra ngã sấp mặt xuống nền nhà. Lúc tỉnh lại chẳng hiểu tại sao lại ngồi ở giữa nhà thờ họ. Ghê gớm thay linh lực của bà tổ cô.

Tối hôm đó khi tôi ở nhà, trong giấc ngủ tôi chiêm bao thấy một cô bé áo xanh. Sáng ra tôi kể với vợ là: "Đêm qua nằm mơ thấy một con ranh áo xanh, không biết là con nhà ai mà đưa cho anh một quyển sổ to lắm và giao cho anh từ nay trông coi việc cúng kiếng của dòng họ Cao". Lời nói vừa dứt thì bỗng nhiên tay phải tôi đưa lên tát bốp một cái vào mồm mình. Tôi chợt tỉnh ra. "Trời đất ơi!" Đó chính là bà tổ cô chín đời của tôi, và tôi đã buông lời xúc phạm đến bà. Tôi lật đật quỳ ngay xuống xin lỗi bà nhưng bụng lại mừng khấp khởi vì biết bà lúc nào cũng ở bên cạnh phù trì cho mình.

Thế các cụ mới có câu: SỐNG VỀ MỒ VỀ MẢ CHỨ AI SỐNG VỀ CẢ BÁT CƠM ĐÂU. Thế mà đầu tiên tôi nghe câu này mãi mà chẳng hiểu cái gì...?





Nợ Tứ Phủ

Đầu năm 2009, trong một lần dự đám cưới cháu người bạn ở Hải Phòng, tôi có tiếp chuyện với một người khách tên Định. Sau lúc trà dư tửu hậu, chúng tôi nói chuyện về đề tài tâm linh. Anh Định tâm sự với tôi về một nguyện vọng ấp ủ mãi mà chưa thành.
Mẹ anh Định đã mất cách đây 15 năm. Khi mẹ anh ra đi thì không được nhìn mặt con trai, vì lúc đó anh có việc ở rất xa. Nghe nói dạo gần đây có rất nhiều thầy bà và nhà ngoại cảm có thể gọi được vong, anh cũng muốn gọi vong mẹ mình nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Thấy anh rất thành tâm nên tôi cho anh biết đó chính là nghề của tôi và tôi có thể giúp anh. Anh liền xin số điện thoại và địa chỉ để dẫn bà chị gái đến bàn bạc cụ thể. Tôi không có nhà cửa gì ở Hải Phòng cả nên tôi cho anh địa chỉ nhà chị gái tôi.

Tối hôm đó, tôi có vài ca làm việc với các thân chủ nên về muộn. Khi về đến nhà thấy chị tôi vẫn còn chưa ngủ. Ở tỉnh lẻ họ thường đi ngủ rất sớm chứ không như Hà Nội Sài Gòn hay thức về khuya. Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên chị liền kể:
Tối nay có một người khách tên Định dẫn một bà chị gái tên Hiền đến tìm em. Vì em không có nhà nên chị tiếp hộ. Có điều cái chị Hiền này vừa vào nhà đã nhảy bổ lên rồi nói là em định lừa đảo em bà rồi tự nhiên như ruồi chạy xộc lên phòng thờ nhà mình. Khi thấy trên đó chỉ có bàn thờ Phật và gia tiên, còn dưới phòng thì chỉ thờ Quan Thánh Đế Quân thì lặng lẽ rút xuống ngồi im. Đến khi anh ĐỊNH kể chuyện ra thì mới vỡ lẽ.

Gia đình chị em anh Định toàn là việt kiều Mỹ và Canada. Họ là thành phần rất mê tín. Mỗi lần về nước họ công đức vào đình chùa bạc ngàn mỹ kim, với mong ước là các sư sẽ giúp họ siêu độ cho vong linh mẹ họ được mồ yên mả đẹp yên tâm công tác.
Vài năm gần đây cả nhà họ luôn nằm mơ thấy mẹ về than đói khổ rét mướt. Ở khắp miền Bắc cứ chỗ nào có thầy hay là họ lại đến mời về cúng bái lập đàn cho mẹ họ đỡ khổ. Mỗi lần cúng bái là mất toi vài chục triệu mà mẹ họ vẫn về kêu đói lạnh. Họ cũng đã đi vài nơi để kiều vong mẹ lên nhưng không được. Đã thế vị sư mà họ rất tín tên là Dũng. Họ đã công đức cho vị này khá nhiều tiền nhưng cuối cùng vị này ôm một mớ tiền công đức của tín chủ thập phương về xây nhà cưới vợ... Giờ đây họ đã mất niềm tin với các thầy bà sư sãi.

Tôi hỏi chị tôi: "Thế chị trả lời họ sao...?"
Chị bảo: "Người ta nói phúc chủ lộc thầy, không có thầy nào có thể cứu chữa cho nhà đã hết phúc. Chính vì thế mà nhà chị đã mất rất nhiều tiền cho các thầy mà vẫn không được việc. Em tôi trước kia là một kẻ ăn chơi cờ bạc rượu chè trai gái, vài chục triệu của chị chỉ bằng một buổi nó ném tiền qua cửa sổ thôi. Gia đình đã tưởng mất nó. Ơn nhờ Phật Thánh ngày nay nó đã hồi đầu hướng về Phật Thánh về tổ tiên. Ngày ngày chỉ mong đem tâm đức đi giúp chúng sinh. Hôm nay ngoài anh chị đến đây còn có thêm hai vong linh đang đứng trước cửa nhà tôi. Một người mặc bộ quần áo xanh chừng 70 tuổi xưng là mẹ các vị tên là Thảo. Người kia là một thanh niên trông giống anh Định đây và nói là em trai anh. Họ rất muốn vào đây nhưng nhà tôi thờ Quan Thánh Đế Quân và các tuỳ tùng của Đế Quân không cho họ vào. Họ rất muốn gặp anh chị. Tôi chỉ có thể nhìn thấy và nghe họ nói chứ không có khả năng kiều họ lên được. Cái này phải nhờ đến em tôi..."

Nghe xong chị Hiền khóc nức nở vì đó đúng là mẹ chị và em chị. Và họ cũng đã tìm đến đúng những người có khả năng và có tâm đức, và cái phúc đã quay trở lại. Nhà chị Hiền ở Hải Phòng. Đó là một ngôi nhà 5 tầng xây hiện đại. Khi tôi bước vào mọi người đang tíu tít bày soạn đồ lễ. Khi biết là tôi đến gọi vong cho nhà chị, chị hơi ớ người ngạc nhiên. Vì các thầy chị gặp phần lớn là có tuổi và bề ngoài trông già dặn. Khi tôi đi lên trước vẫn còn nghe thấy chị hỏi thầm anh Định xem có đúng là tôi không.

Bà Phạm Thị Thảo mẹ anh Định, mộ phần được an táng tại chùa Đồng Thiện Hải Phòng. Khi gọi vong bà lên bà kể lại câu chuyện như sau:
"Lúc bà còn tại thế bà vốn là một người có căn đồng chuyên hầu bóng. Vốn dĩ vợ chồng bà đẻ ra toàn con gái nên bà đi hết đình nọ phủ kia lễ lạt cầu xin tứ phủ ban cho bà một mụn con trai nối dõi tông đường (Tại sao bà không cầu Quán Thế Âm Bồ Tát nhỉ..?). Bà hứa với tứ phủ là nếu cho bà đứa con trai bà sẽ tiến lễ linh đình lên tứ phủ. Cầu được ước thấy, anh Định ra đời và bà lại còn được khuyến mại thêm đứa con trai nữa. Có điều lúc đó tự nhiên bà lại quên bẵng việc trả lễ tứ phủ và bà cho rằng có con trai là việc tự nhiên thôi.

Rồi thời gian trôi qua, con bà khôn lớn mà bà vẫn không đoái hoài gì đến việc trả lễ. Kết quả là cậu con út bị chết sớm. Rồi khi bà chết xuống đó bà mới biết là mình chưa trả nợ tứ phủ. Có điều là bây giờ biết thì cũng muộn rồi bà chẳng làm được gì nữa. Giờ chỉ còn hy vọng con cái trên trần gian biết ra mà trả nợ cho bà. Cứ mỗi năm đến ngày giỗ bà tứ phủ lại cho người chờ sẵn, cứ con cái đốt vàng tiền quần áo xuống là họ trừ nghiến. Mà đó mới chỉ là phần lãi phát sinh chứ chưa phải là phần nợ. Hàng ngày bà rất đau khổ khi nhìn con cái mình ném ra bao nhiêu là tiền cúng bái cho mình mà mình nợ vẫn hoàn nợ. Bởi vì các thầy đâu có biết nguyên nhân mà giải quyết tận gốc. Bà rất muốn báo cho con bà nhưng không được. Ngày hôm nay phúc gia đình nhà bà vẫn còn nên nhờ ân chư Phật bà được về đây để nói cho các con hay để tìm đường giải quyết.

Nghe xong câu chuyện gia đình chị Hiền đề nghị tôi viết cho một tờ sớ khất hội đồng tứ phủ xin đến tháng 7 âm năm 2009 khi toàn bộ anh chị em con cái cháu chắt từ bên Mỹ và Canada về họ sẽ họp lại cùng làm lễ cho mẹ họ.

Thời gian trôi qua giờ đã sắp đến ngày đó và họ lại gọi điện về nhắc tôi chuyện đó. Nay tôi đã là đệ tử mật tông và hành pháp theo đường lối mật tông. Nếu tôi lập đàn pháp cúng bái đốt vàng mã theo như phương thức của các pháp sư miền Bắc thì sẽ rất tốn nhiều tiền cho thân chủ và rất mất thời gian.

Nay đệ tử con kính trình lên thầy tổ một vấn đề: "Con có thể tiến hành điểm đạo cho vong linh bà Thảo được quy y với Trời Phật để được đi tu học và thoát khỏi cảnh đói lạnh không..? Việc làm này của con có phạm vào luật nhân quả không..? Con có lấn sân sang hội đồng tứ phủ không..?"

Kính mong thầy tổ cho con ý kiến.