TÔI THỌ NHẬN LÁ THIÊN THƠ
Vào lúc 12h20 ngày 18 tháng 03, 2009, tôi Minh Thiên cư trú tại Hà Nội đã hoàn thành trì tụng 10.000 biến Ngũ Bộ Chú sau 9 ngày kể từ lúc tôi được điểm đạo, trước là Tami, không có ấn chứng, sau là được huynh Thanh Hùng điểm đạo có ấn chứng. Khi xin điểm đạo để cho chắc chắn tôi có gởi tin nhắn cho Tami và DieuChi. Ngay lập tức tôi liên lạc với huynh Thanh Hùng và Tami để thông báo kết quả. Nhưng huynh Thanh Hùng và Tami đã tắt máy điện thoại không liên lạc được, vẫn còn may là tôi gặp được Diệu Chi. DC thông báo cho tôi biết Tổ Thầy đã cho tôi được thọ nhận lá thiên thơ để hỗ trợ cho tôi trên đường hành đạo và DC chỉ dẫn tôi cách thức tự mình làm lễ ở nhà để thọ nhận.
Lúc 20h20 tôi dâng hương lên bàn Phật, dâng hoa quả cùng lá thiên thơ in ra từ trang vutruhuyenbi đặt trong một chiếc đĩa sứ. Tôi trang trọng thành kính quì trước bàn Phật cách khoảng 1m. Hai tay chấp lại trước trán thầm cầu nguyện chư vị tâm linh, chư vị Tổ Thầy ban cho tôi thần lực để đứng dậy vươn tay thọ nhận lá thiên thơ. Trước khi tiến hành lễ thọ nhận lá thiên thơ tôi đã đọc rất kỹ bài viết của Hanthuynguyet nói về quá trình được tiếp nhận thần lực của chư vị để lãnh lá thiên thơ. Tôi nghĩ rằng chắc tôi cũng sẽ có trường hợp tương tự như thế. Nhưng thật ra tôi nhầm, mọi người sẽ có một cách thọ nhận khác nhau tùy theo ân điển của chư vị ban cho.
Sau 5 phút thành kính cầu nguyện, tôi vẫn chẳng thấy có chuyện gì xảy ra. Không hề có thần lực nào tác động vào thân tôi hết. Lo lắng nên tôi gọi điện hỏi Diệu Chi. Bạn ấy đã động viên tôi cố gắng hơn nữa. Và cho biết lá thiên thơ là báu vật rất quí của Thiên Đình dành cho hành giả Mật Tông, lá thiên thơ là tượng trưng cho 5 phương Phật, 5 đạo binh trời, ngũ chi của các tôn giáo trong vũ trụ. Khi tiếp nhận được lá thiên thơ tức là được có thêm chư vị trong 5 đạo binh trời trong cõi giới vô hình luôn theo phù hộ bạn trên con đường tu đạo và tạo phúc cho âm dương chúng sinh. Vì vậy không dễ dàng gì có thể nhận được lá thiên thơ ấy. Việc này đòi hỏi bạn phải kiên nhẫn và đặt trọn niềm tin nơi Thượng Đế, chư vị và Thầy Tổ.
Vậy là tôi tiếp tục lần nữa kính cẩn quì trước bàn thờ hai tay chấp trước trán đọc trong tâm trí mình lời cầu nguyện chư vị ban cho thần lực để thọ nhận lá thiên thơ. Sau 2 phút cầu nguyện đột nhiên một lực tác động vô hình đẩy hai tay tôi vẫn đang chấp vào nhau vọt thẳng lên đầu, rồi từ từ đưa ra đằng sau ôm lấy gáy. Rồi lại một lực tác động đẩy đầu tôi chạm đất trong tư thế hai tay đặt ra sau gáy, chân đang xếp bằng tròn, trông y như một chữ “O” tròn trĩnh. Rồi hai chân tôi từ từ duỗi thẳng ra, hai tay cũng lại đưa qua đầu duỗi thẳng ra. Lúc này tôi nằm thẳng cẳng trên sàn nhà mặt úp xuống đất. Tôi cũng chẳng hiểu đây là thế lạy gì nữa ( sau này tôi được Diệu Chi cho biết đó là lạy theo kiểu người Tây Tạng).
Sau một lúc nằm thẳng cẳng trên mặt đất, một lực tác động vô hình nâng tôi ngồi dậy và hai tay lại chấp lại vái lạy tứ phương. Đầu tôi hoàn toàn tỉnh táo và tôi chờ đợi đến giây phút chư vị sẽ dùng thần lực quay tròn người tôi tịnh tiến về phía lá thiên thơ và sẽ nâng tôi dậy đẩy tay tôi tiếp nhận lá thiên thơ giống Hanthuynguyet.
Nhưng sau một lúc vái lạy tứ phương tự nhiên chẳng còn lực gì tác động vào thân tôi. Tôi không hề quay tròn như HTN và tôi ngồi yên đó chờ mãi chờ mãi. Và tôi nhủ thầm: có lẽ nghiệp lực tôi còn nặng lắm nên chư vị chỉ cho được thế thôi. Tôi còn phải cố gắng tu tập nhiều hơn. Tâm tư bình thản tôi gọi điện thông báo cho Diệu Chi, thông báo tình trạng vừa xảy ra. Không ngờ DC rất mừng và nói vậy là chư vị đã chứng cho a MT rồi đấy. Anh MT hãy cố gắng thêm lần nữa đi, lần này chắc sẽ thành công.
Vậy là lần thứ ba tôi quyết định cầu bằng được lá thiên thơ. Đúng là Trời xanh chẳng phụ lòng hảo nhân tâm. Dồn hết tâm ý tâm mật tương ứng tôi liên tục kêu gọi sự gia trì của chư vị. Chợt nhiên một luồng khí bùng lên trong tôi chạy dẫn dắt khắp toàn thân. Một nguồn lực từ đâu xuất hiện khiến tôi lại chấp hai tay vọt qua đầu lễ lạy chư vị, lễ lạy chư Thầy Tổ. Rồi trong tư thế hai chân xếp bằng tròn bỗng nhiên hai bàn chân tôi khêu ra đằng trước tịnh tiến về phía bàn thờ kéo lê tấm thân tôi theo. Khi còn cách bàn thờ 10 phân thì một sức mạnh vô hình nâng tôi đứng dậy. Và tôi đứng đó đối diện với lá thiên thơ trong gang tấc. Hai bàn tay tôi được điều khiển đưa dẫn về phía lá thiên thơ, 10 phân…9 phân..8..7..6..5 có thể như vậy là cuối cùng tôi cũng đã được thọ nhận lá thiên thơ ( tôi nhủ thầm trong đầu). Nhưng tôi mừng hơi sớm, chỉ còn cách 1 phân là chạm vào lá thiên thơ thì tay tôi dừng lại không thể tiến thêm nữa. Theo tôi được biết rằng để thọ nhận được lá thiên thơ thì tôi phải hoàn toàn để tay mình phụ thuộc vào thần lực của chư vị tác động vào. Chứ còn mình tự ý cầm lá thiên thơ thì không thể coi là được chư vị ban cho được. Vì vậy mà tôi đứng đó giương 2 mắt ếch lên chằm chằm nhìn vào lá thiên thơ. Trông tôi lúc này không khác gì con mèo đói ngồi trước miếng mỡ, thèm lắm nhưng không dám ăn vì chưa được phép của chủ nhân. Thật đúng là xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt.
Thời khắc cứ chầm chậm trôi qua. Tôi dồn hết tâm ý cầu nguyện chư vị Thầy Tổ hãy cho con được thọ nhận lá thiên thơ. Dường như đã chứng giám đủ sự kiên trì thành khẩn nơi tôi, nên chư vị đã động lòng. Từ từ 2 tay tôi được điều khiển nâng lên thành hình vòng cung rồi hạ xuống khép lại 2 bên thành đĩa đựng lá thiên thơ. Từ từ 2 tay tôi nâng chiếc đĩa lên ngang tầm trán và lễ lạy chư vị, lễ lạy Thầy Tổ tạ ơn. Vậy là tôi đã được chư vị Thầy Tổ ban cho lá thiên thơ.
Từ đây trên con đường hành đạo tôi không hề đơn độc. Tôi đã có Thầy Tổ và rất nhiều bạn đồng môn tuy không biết mặt nhưng lúc nào cũng sẵn lòng giúp tôi , tôi có lực lượng vô hình phù trì ủng hộ tôi trên bước đường tu tập và tạo phúc âm dương chúng sinh. Xin nói thêm là trước khi được điểm đạo tôi có khả năng gọi vong. ( một câu chuyện dài mà tôi sẽ thuật lại với các bạn sau). Tôi đã giúp gọi vong cho rất nhiều gia đình ở Hà Nội và các tỉnh phía Bắc VN. Khi các vong ấy về tôi nhìn thấy họ đói lạnh vất vưởng rất tội nghiệp mà không biết làm sao để giúp. Nhưng từ nay tôi đã có thêm phương tiện để giúp họ. Tôi được biết là sau khi thọ nhận lá thiên thơ, tôi còn được cấp cho khả năng điểm đạo cho các vong này theo Thánh Thần học đạo không còn đói lạnh vất vưởng. Tôi rất vui.
Xin kính cẩn cúi đầu đảnh lễ lên Đức Thượng Đế, mười phương chư Phật Bồ Tát, chư vị Tổ Thầy đã ban cho con hồng ân này. Xin tỏ lòng tri ân đến các bạn nơi phương xa đã giúp tôi đến với Mật Tông.
Linh ứng trước khi được điểm đạo.
Năm 2007 do một cơ duyên kỳ lạ, cuộc đời tôi đã bước vào chốn huyền môn, ước mộng của tôi là mong trở thành một chân thiện pháp sư đem tài lực đi khắp 4 phương trời tạo phúc cho âm dương chúng sinh đương ở chốn khổ nạn. Không thầy đố mày làm nên, biết là như vậy nên tôi cũng chịu khó lặn lội đi tìm thầy học đạo. Nhưng có lẽ cơ duyên phúc phận chưa đến nên tôi chẳng khác nào người lữ hành trên sa mạc mãi vẫn chưa tìm thấy đường đi.
Rồi tôi cũng tìm được thầy, lúc đó thầy tôi đã 84 tuổi và thầy cũng không có bao nhiêu kiến thức để dạy cho tôi. Cái hay nhất tôi học được nơi thầy là chữ NHÂN LỄ NGHĨA. Thầy có khuyên tôi: “con nên đi nhiều nơi học nhiều thầy, nghề thầy cúng ở ta chẳng có trường lớp nào chuyên cả, năm cha ba mẹ vá víu, con đi nhiều học nhiều làm nhiều thì biết nhiều, phân tích đúng sai rồi tìm cho mình một con đường tốt nhất để làm lợi ích cho âm dương chúng sinh, phúc lớn thì gặp minh sư, phúc kém thì gặp manh sư, tuỳ duyên theo trời đất quyết định, khi chưa đủ tài thì đừng mong cứu ai, tâm cao lực thấp khác gì kẻ không biết bơi cứu người chết đuối chìm xuồng cả đôi.
Tâm niệm lời dạy của thầy, tôi đi tìm khắp nơi để tìm minh sư. Nhưng có lẽ bây giờ là thời mạt pháp hoặc là do tôi kém duyên- hay là trời đất còn muốn thử tôi nên toàn cho tôi được gặp những vị thầy hoặc cơm áo gạo tiền, hoặc thùng rỗng gõ kêu, họ có một điểm chung là buôn thần bán thánh lừa đời dối người.
Tháng 10 năm 2008 tôi đựơc biết đến trang TGVH. Vậy là tôi ngày đêm ngoài giờ đi làm kiếm cơm tôi lại cắm cúi say mê truy cập vào trang TGVH, đọc các bài viết mong rằng sẽ tìm cho mình một vị thầy mà học đạo. Chỉ tiếc rằng có quá nhiều cuộc bút chiến trong đó, hoa hết cả mắt, chẳng biết là ai đúng sai tốt xấu nữa.
Lúc đó tôi cũng có đọc nhiều bài viết của THẦY GIÀ và cả những bài chỉ trích THẦY GIÀ nhưng nó chẳng để lại ấn tượng gì trong tôi.
Sáng ngày 09 tháng 3 trong lúc đang cố tập ngồi thiền bỗng nhiên tôi như bị mê đi. Tôi chợt thấy mình không còn ở trong thân xác mình nữa, tôi đang thăng đến một cảnh giới rất lạ, nơi đó không gian như cô đặc lại, mấy chục năm kiếp người bỗng như ngày hôm qua, giống như tôi vừa xem một vở kịch mà người đóng chính là tôi... nơi tôi đứng bầu trời đỏ hồng mây lành muôn sắc, đất bằng pha lê sạch trong không chút bụi trần, lầu các ẩn hiện mái bằng ngọc báu kim cương, tường xà bằng vàng khối. Tôi thấy Đức Đại Nhật Như Lai nhập vào thân mình làm cho tôi to lớn phi thường. Trong chốn không gian u tịch tĩnh mịch bỗng dần vang lên một tiếng động ù ù dần dần rung chuyển khắp bầu trời. Rồi một giọng nói trầm hùng vang vang: "con nên biết tất cả các đạo giáo ở chốn thế gian như đạo Phật, đạo Thiên chúa, đạo Hồi và các đạo khác đều là quyền biến nơi ta như trăm sông đổ về biển, đều đưa chúng sinh đến bờ giải thoát, đều hoà nhập vào đại vũ trụ." Và rồi tôi rơi vào một cái xoáy muôn vạn màu sắc. Khi tôi mở được mắt ra trời đã gần trưa, lạy Chúa tôi, tôi thầm lẩm bẩm. Bỗng nhiên tôi nhận ra rằng mình vừa niệm Chúa thay vì niệm hồng danh A di đà Phật, mà tôi đang đi theo đạo Phật.
Tôi bật máy vi tính lên và theo bản năng tôi lại vào trang TGVH, vô thức tôi dừng lại ở trang có bài viết của THẦY GIÀ và các đệ tử của thầy nói về ấn chứng điểm đạo. Chợt một nỗi xúc động bừng lên trong tôi. Tôi như đứa trẻ lạc vừa tìm được về nhà. Tôi liền liên lạc tới tất cả mọi người như Tami, Diệuchi, Conoly... và các người khác cầu xin điểm đạo.
Lúc 16h chuông điện thoại reo một giọng phụ nữ nói trong máy hỏi: bạn có phải Minh Thiên không, tôi là Tami và bạn có muốn được điểm đạo không? Tôi muốn quá đi chứ. Tôi đã tìm thấy được thầy tôi hay nói cách khác là đã đến thời điểm thầy tôi đã tìm ra tôi thông qua các bạn, đó là duyên phận và đó cũng là định mệnh.
Đã đến lúc chắc tôi sẽ có một vị thầy chân chính xuất hiện giúp tôi hoàn thành tâm nguyện của mình. Lúc 0h tôi ngồi trước bàn thờ Phật lắng nghe Tami điểm đạo. Nhưng sau 15p niệm hồng danh Quán Thế Âm Bồ Tát. Tôi vẫn không thấy chuyện gì xảy ra. Tiếp tục đến lượt huynh Thanh Hùng điểm đạo cho tôi. Qua đường điện thoại, huynh Thanh Hùng nhìn thấy bà nội tôi mất đã lâu quì trước ban Phật cùng tôi khấn nguyện, và đầu tôi có đảo nhẹ hai vòng rồi dừng lại. Bỗng nhiên tôi chợt nhớ đến cảnh tượng buổi sang. Àh, thì ra là tôi đã được ấn chứng trước khi điểm đao. Ngày hôm sau trên đỉnh thiêng YÊN TỬ tôi có yêu cầu Tami điểm đạo cho chị tôi tên Vũ Kim Yến sn 1962 sống tại Hà Nội. Chị tôi đứng đó giữa gió mưa thét gào cùng khí thiêng sông núi. Chị thành kính chắp 2 tay trước trán nguyện cầu Quán Thế Âm Bồ Tát. Và rồi khi Tami chưa kịp điểm đạo xong chị đã nhìn thấy giữa không trung linh ảnh Quán Thế Âm Bồ Tát hiển hiện giữa vòng hào quang sáng chói màu vàng rồi chuyển sang tím. 15 phút cầu nguyện trôi qua mà tưởng chừng 5 phút. Hôm nay lúc 22h00 ngày 21 tháng 3 sau khi đã được thọ nhận lá Thiên thơ. Tôi đã điểm đạo cho chị Cao Thị Kim Hoa, sinh năm 1966 ở tại số nhà 6 Dốc An Dương, phường Yên Phụ, quận Tây Hồ Tp. Hà Nội, sdt 012... Sau 5p chắp tay niệm hồng danh Adiđà Phật. Người chị bỗng đảo liên tục tay vái lia lịa và chị thấy trước mắt hiện lên một vòng hào quang sáng chói màu vàng và rất nhiều cầu vồng trong đó. Qua những hiện tượng mắt thấy tai nghe trên tôi càng tin tưởng nơi chư vị và Tổ Thầy.
GIA TRÌ THẦN LỰC
Sáng nay lúc 10h ngày 13-04-09 trong lúc đang tu trì ngũ bộ chú, tôi đã được chư vị gia trì thần lực.
Nhớ lại hồi đầu khi mới luyện ngũ bộ chú, tôi luôn trong trạng thái mệt mỏi uể oải và thiếu ngiêm túc trong khi trì chú. Thế rồi một hôm trong lúc trì chú tôi bỗng nghe thấy như ai nói thoảng qua tai: “Trong lúc trì chú thì mặt phải ngiêm trang, tư thế phải nghiêm chỉnh, và phải chú tâm vào câu chú không được nghĩ ngợi lung tung, ở xung quanh có rất nhiều người đang quan sát mình đấy, đừng tưởng chỉ có một mình mình mà buông lung...?”
Tôi giật mình quay lại nhìn xung quanh, chẳng có ai cả chắc là cái ti vi của hàng xóm đang mở đúng 1 vở kịch nào đó thôi. Tôi lại uể oải quay vào trì chú tiếp.
Bỗng nhiên trong không gian lại nhắc lại câu nói trên. Lần này có vẻ nghiêm trang hơn. Tự nhiên tôi thấy một luồng hơi lạnh chạy xuyên suốt sống lưng. Thì ra tôi vừa được chư vị nhắc nhở bằng một âm thanh trần gian thật sự chứ không phải là ảo giác hay tưởng tượng chi cả, hú vía...? Trong cái đầu mít đặc của tôi vẫn nghĩ là mình vừa mới tu trì thì làm gì có chư Phật Bồ Tát Thánh Thần nào về chứng kiến. Không ngờ kết quả là ngược lại. Vậy là mỗi khi bạn đang tu trì ngũ bộ chú là sẽ có hàng hàng lớp lớp chư Phật Bồ Tát Thiên Long Bát Bộ giáng về chứng giám đúng như bài viết của THẦY GIÀ. Chỉ có điều mắt thường bạn không được nhìn thấy thôi.
Thế là từ hôm đó mỗi khi trì ngũ bộ chú là Minhthien đều cố gắng giữ sự ngiêm trang thành kính và rất chú tâm vào từng lời chú mình vừa phát ra.
Sáng nay khi vừa mới trì chú được độ 5phút thì bỗng nhiên người Minhthien vặn sang một bên không theo ý mình. Khi vưà chỉnh lại tư thế thì bỗng nhiên người tiếp tục lại vặn sang một bên, có chuyện để nói rồi, Minhthien nhủ thầm.
Sau sự việc trên Minhthien cứ mặc kệ và cứ chú tâm vào việc trì chú. Bỗng nhiên hai tay Minhthien chắp lại vọt qua đỉnh đầu rồi lạy bốn phương tám hướng mà không cần có sự đồng ý của Minhthien...? Rồi tiếp theo đó cả người Minhthien đảo lắc xoay tròn. Có lúc thì cúi rạp xuống mặt gần chạm nền nhà. Bây giờ thì Minhthien hiểu rằng là chư vị đang gia trì thần lực vào người mình để cho mình biết chư vị đang thị hiện xung quanh mình. Thôi được rồi, thế là Minhthien quyết định cái đầu và cái mồm đang trì chú thì là của mình, còn cái chân cái tay cái mình của mình thì giao cho chư vị sử dụng. Thế là Minhthien ra sức trì chú trong hoàn cảnh người mình tay chân đảo lắc liên tục không hề hỏi ý kiến ý cò của mình là có nên động đậy hay không.
Sau khi trì xong 5 chuỗi ngũ bộ chú như quy định của người mới tu trì mật tông thì Minhthien dừng lại. Và tự nhiên cả cái thân của Minhthien cũng tự động dừng lại...Thấy vậy Minhthien chắp hai tay đưa lên trước trán và khấn xin với chư vị ban cho thần lực để lễ lạy chư vị và chư Thầy Tổ thì bỗng nhiên hai tay Minhthien lại vọt quá đầu rồi lễ lạy tứ tung. Có ai làm ơn giải thích cho mình đấy là kiểu lễ gì không...? Thế rồi sau đó thì mình lại bị nằm thẳng cẳng ra nền nhà mặt úp sấp xuống đất. Cái này thì mình biết là lễ kiểu Tây tạng rồi. Chờ một lúc lâu không thấy các Ngài có ý kiến gì bảo mình đứng dậy, thế là mình bèn tự động đứng dậy. Không ngờ vừa mới ngóc cái đầu lên thì tự nhiên có một lực mạnh lắm ấn đầu mình tiếp tục nằm xuống khoảng chừng 5p. Sau đó thì lại như có người nâng mình ngồi dậy. Bây giờ thì mình lại dỗi không thèm ngồi dậy nhưng cũng không cưỡng nổi.
Các bạn thấy có sợ không? Nói vậy thôi chứ Minhthien thấy mừng lắm vì biết là các Ngài luôn ở cạnh uốn nắn chỉ dạy dẫn dắt cho đi đúng con đường chính đạo để về sau ra đời làm lợi ích cho chúng sinh. Viết ra kinh nghiệm này Minhthien mong rằng những ai mới bước vào hệ thống tu tập mật tông của THẦY GIÀ thì hãy luôn tin tưởng rằng mình đã đi đúng con đường và luôn có chư vị thị hiện bên cạnh để độ cho.
Được chư vị dạy bên tai- bản chất Thượng Đế
Đêm qua lúc 0h ngày 12 tháng 6 trong khi đang đắm chìm trong hành trì Ngũ bộ chú, tôi bỗng chợt như mê đi, trong lúc nửa mê nửa tỉnh tôi đã được nghe chư vị nói định nghĩa về Thượng đế.
Lại nói về việc hành trì, khoảng một tuần trở lại đây, mỗi khi tôi ngồi xuống trì Ngũ bộ chú là trong tâm thức tôi hiện lên trước mặt cách trán 20 phân 1 chiếc kính đàn có một vòng tròn lửa bốc cháy bao bọc bên ngoài, bên trong kính đàn là mặt gương trong suốt nổi lên chín chữ phạn trắng bạc ánh lửa đỏ sắp xếp như trong viên minh bố liệt phạn thư đồ, trong đầu tôi lúc đó như một máy tính luôn gán cho chín chữ đó chín con số tương ứng từ 1 đến 9, số 1 là chữ úm, số 2 là chữ chiết, đến chữ ha là số 9. Khi tôi trì hết một câu Úm chiết lễ chủ lễ chuẩn đề ta bà ha bộ lâm thì đồng thời một chữ phạn tách ra khỏi kính đàn như một vì sao lao thẳng an ký vào một bộ phận tương ứng trên cơ thể tôi, khi dừng lại trên cơ thể thì ánh sao đó biến thành một đốm lửa đỏ cháy mãi ở điểm đó, tâm thức tự động đánh số và an ký các chữ trên thân rất lô gíc, số 1 chữ úm nhất định an ký trên đỉnh đầu, số 6 chữ chuẩn nhất định phải an ký tại rốn, cứ hết 9 câu là đi hết 1 vòng tròn, và 12 vòng là đủ một chuỗi không sai, chẳng may tôi có chợt mê đi thì đầu vẫn tự động đánh số và an ký.
Và như thế lúc đêm qua trong lúc tôi hành trì đến lúc tập trung cao độ nhất, thì bỗng nghe ai đó nói vào tai:
"Con có biết như thế nào là Thượng đế không, giả sử nếu ta cho Thượng đế là một con người thì con người đó là người nửa nam nửa nữ có tính cách hai mặt âm dương, như trong kinh dịch nói là thái cực sinh lưỡng nghi, nhưng thực tế đây lại là trong thái cực đã có lưỡng nghi, từ bản chất âm dương này nơi Thượng đế mà sinh ra hai hình thức đối kháng nhau, như đã có Phật thánh thì phải có ma quỷ, có nóng thì phải có lạnh, có cứng thì phải có mềm, chúng trông như đối kháng nhau nhưng thực chất lại hỗ trợ cho nhau, không có cái này thì sẽ không có cái kia, và những cái này không có đầu không có cuối và không bao giờ dứt..."
Khi tỉnh lại lòng tôi hơi thoáng buồn, vậy nếu đúng như thế thì hạnh nguyện của đức Địa tạng vương bồ tát là khi nào địa ngục hết tội đồ thì ta mới thành Phật có lẽ là không tưởng. Ngày nào vũ trụ còn tồn tại, ngày nào còn có Phật thánh thì ngày đó cũng vẫn còn có tam đồ vì chúng phát sinh từ nơi Thượng đế và bản chất của Thượng đế vốn là như vậy...?
Nay tôi xin được đem vấn đề này lên diễn đàn kính mong chư Thầy Tổ bình luận và các huynh đệ thảo luận để giải mối nghi, liệu đây có phải là một ảo giác mà hành giả Mật tông gặp phải không...?
kính bút
Sự dẫn dắt của tâm linh
Cô Trà là giáo viên dạy bộ môn nhân điện mà sư tổ là thầy Lương M. Đáng. Tôi hiện đang là học viên lớp 7 nhân điện ở lớp của cô.
Chiều ngày thứ sáu 19 tháng 6, cô đột ngột gọi điện báo muốn đến thăm nhà tôi và có việc cần nhờ tôi. Đương nhiên tôi đồng ý và hoãn hết công việc lại để tiếp cô. Lúc đó trong đầu tôi chỉ nghĩ đến chuyện cô sắp mở lớp mới cấp cao hơn và cô muốn đến khảo nghiệm xem liệu tôi đã có đủ sự chuẩn bị để vào lớp cao hơn chưa. Lớp này là lớp 13, sau khi học xong học viên có thể có năng lực biết được tiền kiếp nhiều đời của mình. Cô đến nhà tôi trong cái nóng hầm hập của mùa hè. Sau màn chào hỏi xã giao, cô đi thẳng vào vấn đề. Nhưng vấn đề này nó lại chẳng liên quan gì đến vấn đề nhân điện cả. Cô có một người cháu gái xã hội tên là Chi, nhà ở khu đô thị mới Trung Yên Hà Nội. Cô này không biết tại sao làm ăn buôn bán luôn thua lỗ và có nguy cơ phá sản. Cô đi hết các thầy bà cúng bái mong tìm hiểu xem nguyên nhân liệu có phải do âm phần không và cách chạy chữa ra sao nhưng không có câu trả lời. Cô sực nhớ đến tôi và muốn nhờ tôi đến để gọi vong gia tiên của Chi để hỏi nguyên nhân. Có điều lúc này là giữa mùa hè oi bức, người còn chẳng muốn đi nữa là vong ( đây là sự thật ). Tôi có gọi thì vong cũng chưa chắc đã lên. Tôi liền bày cho cô cách để Chi tháo gỡ khó khăn là chịu nhận lễ điểm đạo quy y với Trời Phật rồi hàng ngày tu trì giải nghiệp thì dần dần mọi thứ sẽ sáng sủa ra.
Đã trải qua gần hết thăng trầm của cuộc đời rồi nên cô hiểu biết rất nhiều từ cuộc sống. Vả lại cô cũng là một phật tử hay đi nghe các thầy thuyết pháp, về mặt lý thuyết kinh, luật, luận cô chắc chắn biết nhiều hơn tôi. Vì vậy cô hỏi tôi rất kỹ về vấn đề điểm đạo và lợi ích của nó. Sau một lúc nghe tôi thuyết trình cô ngỏ ý cũng muốn được điểm đạo. Và tôi hẹn cô ngày hôm sau sẽ làm lễ quy y cho hai cô cháu.
Chiều ngày hôm nay 20 tháng 6, tôi cùng cô Trà đến nhà Chi để gọi vong và điểm đạo. Đúng như tôi dự đoán, tôi không hề gọi được vong và chúng tôi chuyển sang điểm đạo. Trong khi đang nhắm mắt chắp tay niệm phật thì Chi thấy có những luồng ánh sáng xanh đỏ chạy trên đầu mình và hai tay bị kết dính lại. Vậy là tôi trao cho Chi ngũ bộ chú và cách hành trì.
Trở lại chuyện cô Trà, lúc đầu tôi cũng định điểm đạo cho cô chung với Chi. Nhưng tự nhiên trong đầu tôi như có ai nhắc là người này có một danh phận rất cao trong cõi giới tâm linh và con không thể dùng lễ thường để đỉểm đạo cho người ta được, phải thật là trang trọng và người ta xứng đáng được như thế.
Buổi tối đến tôi mặc bộ y phục mới nhất thân thể sạch sẽ lên đường đến nhà cô để điểm đạo. Trên con đường tôi đi cái nóng vẫn đang hầm hập. Nhưng bỗng từ trong tâm thức tôi hiện lên hình ảnh đầu một vị phật màu xanh chuyển sang bạc và một bàn tay búp măng kết ấn cát tường. Trên trời pháo hoa xanh đỏ muôn sắc màu nổ tưng bừng. Tôi ngồi sau lưng người xe ôm mà ngây ngất đắm chìm trong cảnh tượng đó. Thân tâm tôi trở lên hỷ lạc lâng lâng. Tôi không còn cảm thấy cái nóng nữa, bên tay trái tôi tự động kết ấn chuyển liên tục. Trong lúc đó cậu xe ôm cứ phàn nàn hôm nay nóng quá...?
Cô Trà dẫn tôi lên phòng thờ mãi tận tầng . Không hiểu sao trong lúc đang đi lên mồm tôi cứ buột miệng nói hôm nay cháu đại diện chư vị đỉêm đạo cho cô,nhưng khi điểm đạo xong thì cô đã có một danh phận lớn hơn cháu rất nhiều trong cõi giới tâm linh. Và tôi cũng không hiểu sao khi tôi đứng trước các chú các bác ở lớp mật tông tây tạng thì tôi rất trang ngiêm bình thản. Nhưng giờ đây đứng với cô tôi tự cảm thấy mình nhỏ bé rất nhiều.
Bước vào lễ điểm đạo chư vị gia trì thần lực vào đôi cánh tay tôi để xác nhận là tôi được phép điểm đạo cho cô. Sau khi cho cô đọc theo câu niệm Phật hiệu của tôi. Tôi quay lại tay kết ấn chuẩn đề miệng niệm chú mắt quan sát cô đang ngồi xếp bằng hai tay chắp vào nhau cách trán 1 phân mắt nhắm miệng thầm niệm Phật. 1 phút rồi 2 phút trôi qua, tôi dần dần nhận thấy có một luồng áp khí đang lan toả rộng ra khắp phòng. Thần lực đang chạy đan xen qua các kẽ tay cô. Cô đang dần đi vào trạng thái nhập định. Từ nơi tâm thức của tôi xuất hiện một chiếc kính đàn trước trán có viên minh phạn thư bố liệt đồ với vòng lửa bên ngoài. Áp khí cứ dần tăng, rồi đột nhiên tôi cảm nhận thấy vị độ của cô đã xuất hiện. Tự nhiên hai bàn tay tôi ngừng kết ấn và chắp lại vái sang bên cô Trà.
Khi cô đang chắp tay niệm Phật thì từ từ cô cảm nhận thấy có các dòng khí chạy qua các kẽ tay bàn tay bị dính chặt lại rồi bất thình lình trong một giây phút cô bị mất trọng lượng khi trở lại trọng lượng ban đầu thì cô mờ mờ nhìn thấy linh ảnh Quán Thế Âm Bồ Tát, một dòng năng lượng chảy từ trên đỉnh đầu cô đi xuống hết toàn thân. Lúc đó cô thấy tâm rất an vui hỷ lạc.
10 phút trôi qua và tôi lên tiếng đề nghị cô dừng lại,nhưng phải một lát sau khi các luồng áp khí tản mác dần lúc đó cô mới mở mắt ra, mặt cô trông thoáng đỏ hồng. Cô từ tốn lễ lạy chư vị rồi xả lễ. Khi cô xả lễ rồi thì tôi cảm thấy bầu không khí trở lại bình thường, cái nóng lại hầm hập kéo đến, mồ hôi ướt hết lưng áo. Xuống dưới nhà tôi trao cho cô ngũ bộ chú và hướng dẫn cách hành trì. Kiểm điểm lại sự việc chợt chúng tôi cùng nhận ra rằng việc cô đến với pháp môn Mật Tông này hoàn toàn là một sự sắp xếp của chư vị. Lý do tìm đến tôi nhờ gọi vong cho cô cháu gái chỉ là một cách để cô được gặp tôi và thông qua tôi chư vị đưa cô đến với đạo.
Sau nhiều lần đi điểm đạo tôi nhận ra rằng phụ nữ dễ đến với đạo hơn nam giới. Người trung tuổi đã trải qua năm tháng cuộc đời, đã chịu nhiều đắng cay và học được nhiều kinh nghiệm đường đời thì đến với đạo nhanh hơn người trẻ tuổi. Khi họ đã vào đạo rồi thì chỉ có tinh tiến chứ không thoái đạo. Mỗi người họ sẽ lại là một ngọn Vô Tận Đăng thắp sáng những ngọn Vô Tận Đăng khác, đem tinh thần Bi Trí Dũng của nhà Phật, đem thông điệp của Thượng Đế, đem pháp môn của thầy tổ Triệu Phước đi khắp thế gian.
Thần lực hải chư phật siêu độ 4 đời tổ tiên
Sau một thời gian tu trì Ngũ bộ chú và luôn hồi hướng cho chư vị thần linh thổ công thổ địa, chúa đất tài thần cùng các vong linh cô hồn thác tích xung quanh địa bàn tôi cư trú, duyên lành đã đến. Ngày 23 tháng 6 tức ngày 1 tháng 5 nhuận năm kỷ sửu, thông qua thể xác phàm trần của tôi, chư vị đã điểm đạo cho tất cả các thần linh trên và các cô hồn xung quanh nơi tôi ở. Họ đã đi theo chư phật đến một cảnh giới tươi sáng hơn để mà tu học.
N.Q.H. 29 tuổi người Hải Phòng lên thủ đô lập nghiệp và lấy vợ. Đêm ngày mùng 2 tháng 5 âm lịch, lúc 3h sáng họ đột ngột gõ cửa nhà tôi xin ngủ nhờ. Lúc đó tôi rất mệt và ngủ rất say, chỉ có vợ tôi tiếp họ. Trong giấc ngủ tôi cảm thấy có một người to lớn dựng tôi dậy và nói: " Dậy! Dậy! Hãy cứu lấy cháu tôi nó sắp gặp đại nạn rồi..." Tôi nhỏm đầu ngồi dậy mắt cay sè ú ớ vài câu rồi lại lăn ra ngủ tiếp.. Lại một lần nữa có một người đẩy lưng tôi dậy và nói tiếp: " Dậy đi! Dậy đi! Hãy cứu lấy cháu tôi, nó sắp gặp đại nạn rồi! Hãy dậy đi. Nó đợi dưới nhà rồi.."
Lần này thì tôi tỉnh hẳn. Bật đèn thắp sáng bàn thờ rồi tôi gọi xuống tầng dưới: "Hải ơi lên đây anh bảo.." H. nhanh thoăn thoắt chạy lên trên gác, tôi buột miệng nói: " Em sắp gặp đại nạn rồi, cụ tổ nhà em dẫn em đến đây nhờ anh cứu em. Nếu em chịu nhận điểm đạo quy y với Trời Phật, hàng ngày tu trì Ngũ Bộ Chú, làm lành tránh ác thì hạn hoạ sẽ hết, em có đồng ý không..?
Như là thiên ý H. gật đầu không chút băn khoăn. Vậy là tôi tiến hành điểm đạo giữa đêm khuya. Sau 10 phút niệm phật Hải thấy một quầng sáng trắng trên đầu. Tôi cho H. dừng lại và nói: "Trong lúc em đang niệm chú cụ tổ em có nhờ anh nói cho em biết rằng về sau em sẽ rất giàu có nhưng hãy nhớ đến cái mốc ngày hôm nay, ngày chư vị nhận em vào đạo đến với Phật Thánh. Hãy thương đến những người nghèo hèn cơ khổ. Hãy giúp họ khi mình có thể..."
Trưa ngày mùng 3 tháng 5 âm, cháu gái tôi từ Hải phòng gọi điện lên báo: " Cậu ơi có một con bướm đen rất to cứ đậu ở ngoài cửa kính hiệu cắt tóc, làm đầu nhà mình. Mẹ cháu bảo đó là ông ngoại về và mẹ cháu liền thắp hương mở cửa mời ông vào nhà. Ông vào nhập vào mẹ cháu nhưng chẳng nói gì cả. Cậu có cách gì không..?"
Tôi bảo cháu bật to phôn ở điện thoại lên. Rồi tôi ở bên này chắp tay khấn nguyện:
" Đệ tử con Cao Minh Thiên kính lạy thập phương pháp giới chư Phật chư Đại Bồ Tát, thượng thiên địa hạ công đồng thánh đế, đẳng chư linh thần đồng thổ công thổ địa. Nay cha con về thăm nhà nhưng không nói được, con cầu xin chư vị gia trì thần lực hải giúp cho cha của con nói được.. "
Lời khấn xin vừa dứt, tôi nghe thấy tiếng reo của cháu tôi qua điện thoại cách 200 km: "ah, ông ngoại nói được rồi.." Sau đó cha tôi đòi đưa điện thoại nói chuyện với tôi, giọng của ông phát ra nghe như bị nghiến hai hàm răng không mở được. Ông thông báo: "Con à, sau bao ngày tụng kinh trì chú hồi hướng cho bố và gần đây là rải cát có trì chú Tỳ lô giá na lên mộ của bố, bố đã được thoát khỏi cảnh đoạ đày rồi. Nay bố đã được tự do, nhưng bệnh tật của bố do nghiệp lực vẫn còn rơi rớt nên bố nói không được hai hàm răng cứ bị nghiến vào nhau. Con hãy làm một hình nhân thế mạng cho gạo muối vào mồm, rồi khai quang điểm nhãn trì chú sau đó đốt đi. Bố sẽ được giải nốt nghiệp lực đó và sẽ mở miệng như bình thường..." Nước mắt tôi chợt rơi xuống giọng nghẹn ngào: " Bố ơi, con bất hiếu lúc bố sống con không báo hiếu được gì cho bố. Nhưng nay con sẽ làm tất cả những gì bố yêu cầu. Không những con chỉ đốt hình nhân cho bố mà con còn sẽ lập pháp đàn điểm đạo quy y cho bố và gia tiên nữa cơ. Bố sẽ được đi theo chư Phật Bồ Tát tu học. Bố có đồng ý không...?"
Lời nói vừa dứt bỗng dĩ vãng xưa hiện về, khung cảnh gia tiên nhiều đời họ Cao đang chìm trong u tối bể khổ. Rồi tôi xuất hiện như đám mây lành giải thoát u tối đó tràn ngập trong tâm trí... Định mệnh đã dẫn dắt tôi đến thời điểm giải thoát cho họ rồi. Nói đúng hơn là thông qua tôi, Trời Phật đã ban cho họ một con đường sáng... Bên kia đầu dây giọng cha tôi hối hả gấp rút: "Bố đồng ý, bố đồng ý con hãy làm thật nhanh cho bố. Bố đã chờ ngày này lâu lắm rồi. Gia tộc nhà ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi con ơi... Con hãy quay về Hải phòng làm cho bố con nhé..."
Từ trước tới nay, tôi và các bạn ngày đêm tu trì hồi hướng đến chư Phật đến chúng sinh, đến tổ tiên. Chắc cũng có lúc chúng ta băn khoăn liệu sự tu trì hồi hướng của chúng ta có được Trời Phật chúng sinh và tổ tiên chứng giám và tiếp nhận không? Thì sự việc hôm nay chứng minh là có. Mỗi lời nguyện cầu của chúng ta khi vừa khởi lên từ trái tim khối óc, phát xuất ra cửa miệng đều tác động trực tiếp ngay đến cõi giới tâm linh.
Ngày mùng 5 tháng 5 âm là ngày hoàng đạo, tôi quyết định lập pháp đàn thỉnh chư phật điểm đạo quy y cho cha tôi và gia tiên nhiều đời họ Cao chúng tôi. Trước đó tôi đã dặn chị tôi thắp hương thông báo cho tất cả các phần âm linh gia tộc chúng tôi được biết..
Đúng 13h ngày 5 tháng 5 âm tức ngày 27 tháng 6 năm 2009, buổi lễ được tiến hành trong đó có các phần sau:
- Cúng phật đại khoa thỉnh mời chư vị giáng đàn chứng lễ gia trì thần lực.
- Khai quang điểm nhãn hình nhân rồi hoá để cha tôi có thể nói được.
- Thỉnh vong triệu hồn lai phó pháp đàn nhận lễ điểm đạo.
- Điểm đạo quy y cho vong
- Tiến cúng tổ tiên
- Phóng sinh cua cá
- Cúng thí thực cho thập loại cô hồn.
Buổi lễ chỉ có 4 người chị em chúng tôi, nhưng dưới uy lực của ngũ bộ chú. Chị em chúng tôi đều cảm nhận thấy hàng hàng lớp lớp chư Phật chư vị Bồ Tát, Thiên Long Bát Bộ vân tập giáng đàn. Ngay tại pháp đàn này lũ lượt tổ tiên chúng tôi đông vô kể tụ hội. Và còn có rất nhiều chư vị như Tam toà thánh mẫu, Tứ phủ công đồng, Quan thánh đế quân, Trần triều đại vương hội đồng các quan lai giáng. Tất nhiên đây chỉ là phân ảnh của họ mà thôi...
Sau phần cúng Phật đại khoa và khai quang điểm nhãn hình nhân, tôi chuyển sang phần triệu vong. Cha tôi đã lên nhập vào chị tôi. Thực ra cha tôi và tổ tiên đã về đây và chờ đợi từ đêm hôm qua. Tôi bắt đầu nghi lễ điểm đạo, sau 3 hồi 9 tiếng chuông tôi chắp tay lên khấn:
" Đệ tử con Cao Minh Thiên cung kính đảnh lễ lên đức Thượng đế Đại Nhật Như Lai, lên thập phương pháp giới chư Phật chư Đại Bồ Tát, thượng thiên địa hạ công đồng thánh đế đẳng chư linh thần. Thời khắc giải thoát cho tổ tiên nhà con cuối cùng cũng đã đến. Ngày hôm nay, chúng con thiết lập pháp đàn thỉnh cầu chư vị giáng đàn chứng lễ, gia trì thần lực hải cho phép con được tiến hành điểm đạo cho môn đường thượng lịch đại nội, ngoại ,tổ tiên Cao gia tộc trên khắp mọi nẻo đường đất nước và hương linh cha con. Nay con nguyện cầu chư vị gia trì thần lực nơi thân con để con chuyển thân lễ lạy chư vị và xác nhận rằng chư vị cho phép con được đại diện cho chư vị điểm đạo cho tổ tiên nhà con cho họ có cơ hội siêu thăng lên cảnh giới mới và đi theo chư vị tu học.."
Lời khấn vừa dứt hai tay tôi kết dính lại xoay theo một điệu vũ chạy qua đỉnh đầu rồi quay tròn tứ phương. Vậy là tôi bắt đầu hướng dẫn cha tôi và tổ tiên niệm hồng danh A di đà phật. Hai bàn tay chắp vào nhau đưa trứơc trán. Trong khi mọi người đang niệm Phật thì thần lực chư vị giáng xuống thân tôi ngày càng mạnh. Hai tay xoay tít, người đảo tròn, rồi các ấn quyết liên tục được kết. Còn cha tôi thì thành kính nhắm mắt thầm niệm phật. 10 phút trôi qua chúng tôi dừng lại và cha tôi cho tôi biết:
" Ngày hôm nay tại pháp đàn này: thập phương chư Phật hải chúng Bồ Tát, Thiên long bát bộ, công đồng thánh đế đẳng chư linh thần, các vị độ cho cha và tổ tiên đã tề tựu đông đủ. Tất cả tổ tiên từ 4 đời trở lại đều được nhờ vào thần lực hải của chư Phật và công phu ngày đêm tu trì hồi hướng lên tổ tiên của con. Và tại pháp đàn ngày hôm nay đã được giải thoát toàn bộ khỏi cảnh u tối, được siêu thăng lên cảnh giới tốt hơn, được đi theo chư vị tu học. Con có điều gì muốn hỏi không...?"
Tôi hỏi: " Con muốn nhờ cha kính hỏi chư Phật một điều là hôm mùng 1 con có lập pháp đàn điểm đạo quy y cho thổ công thổ địa và các vong linh cô hồn xung quanh nơi con ở thì họ đã được tốt hơn chưa. Mặc dù con vẫn biết kết quả là rất tốt nhưng con cũng muốn nghe xác nhận từ nơi chư vị ..?"
Cha tôi nói: " Nay cha nương nhờ nơi thần lực hải của chư Phật trả lời cho con. Tất cả thổ công thổ địa tại nơi con sinh sống sau khi nhận lễ điểm đạo đã được đi theo chư vị tu học. Lại có thổ công thổ địa khác đến nhận địa bàn. Còn các cô hồn thác tích xung quanh địa bàn đó thật sự đã đổi đời. Họ cũng đã được đi theo chư vị tu học hoặc tái kiếp.... Và còn một điều này bố phải nói rõ cho con biết. Nay chư vị đang chờ để đón cha mẹ và tất cả vong linh tổ tiên như bà tổ cô chín đời nhà con Cao thị Từ Chính, cụ tứ đại và các cô dì chú bác khác nữa trùng trùng quyến thuộc. Nhưng lần đi này rất đặc biệt, sau khi con làm lễ phóng sinh chúng ta đã không còn là thân quyến của nhau nữa. Cha mẹ sẽ đi đến một cảnh giới mới và sẽ không bao giờ quay trở về đây nữa. Con không còn có tổ tiên nữa. Từ nay trở đi đến ngày giỗ chúng ta con không còn phải làm nữa. Vì chúng ta vĩnh viễn không còn về nữa chẳng có ai chứng cho cái lễ đó cả. Chư Phật cho biết 15 năm sau khi con ngoài 50 tuổi bố sẽ tái kiếp xuống trần gian. Nếu còn duyên nợ bố sẽ tái sinh vào cửa nhà chị em các con. Thôi thời gian sắp hết rồi bố phải lui ra để các con được gặp mẹ kế..."
Lời cha tôi vừa dứt mà thân tôi chao đảo đất trời như sụp đổ. Hỡi ơi tôi đã mất cha mẹ tôi từ khi còn quá sớm. Nay lại một lần nữa tôi vĩnh viễn mất cha mẹ tôi. Các em tôi oà khóc, trước là âm dương cách trở nay là đôi ngã đôi đường. Tim tôi tan nát như rỉ máu. Có một nỗi đau đớn cùng cực trong tôi. Lệ đang ứa trong tim tôi. Tôi muốn gào thét lên khóc to lên nhưng tôi không dám. Đây là thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời cha tôi. Tôi không thể để những giọt nước mắt của mình níu kéo chân ông lại. Tôi không thể vì tình cảm ích kỷ riêng tư mà làm hại cha tôi. Dù sao đi nữa tôi phải mừng cho cha mẹ tôi và tất cả tổ tiên. Nghĩ là như vậy nhưng tay tôi vẫn run bần bật giữ lấy tay cha tôi đang ở trong hình hài chị tôi. Nhưng lúc này cha tôi không còn trong thân xác chị tôi nữa.
Mẹ kế tôi đã thế vào, mẹ nói: " Sắp đến giờ ra đi rồi con có điều gì hỏi mẹ thì hỏi đi nhanh lên vì chư vị đã giục rồi.." Tôi hỏi mẹ kế có thấy mẹ đẻ con ở đây không?"... Bà trả lời: " Mẹ con nghiệp lực nặng quá nên hôm nay bà không có đến được đây. Và ông nội con thì nghiện ngập nặng quá cũng không siêu được. Con hãy cố mà giúp họ. Nay chúng ta sắp sửa trở thành người xa lạ rồi. Con đừng buồn con nhé. Ở đời có hội họp thì có chia ly. Đến như vũ trụ bao la mà còn phải chịu cảnh thành trụ hoại không. Kiếp người đương nhiên phải tử biệt sinh ly rồi. Cha con nói rồi đấy, 15 năm sau ông ấy sẽ tái kiếp xuống trần gian. Nếu có duyên thì sẽ sinh vào nhà các con. Thôi thì giờ đã hết mọi người đã lên đường chúng ta cũng đi thôi vĩnh biệt các con..."
Họ đã đi hết rồi! Chư vị cũng không còn ở đó nữa! Chỉ còn lại tôi, cô đơn ngồi trầm tư giữa pháp đàn và còn phải tiếp tục sống nốt mấy chục năm kiếp người nữa. Nhờ ơn chư Phật hải chúng Bồ Tát gia trì. Nhờ ơn sư tổ Triệu Phước truyền thụ pháp môn này tôi đã hoàn thành sứ mệnh giải thoát cho tổ tiên. Nhưng chúng sinh thì vẫn còn vô biên và hạnh nguyện cầu độ chúng sinh của tôi cũng vô biên. Xin cho từ kiếp đời này cho đến vô lượng kiếp về sau tôi nguyện mãi sẽ là ngọn Vô tận đăng truỳên tinh thần bi trí dũng nhà Phật, truyền thông điệp của thượng đế. Thông qua pháp môn Vô tận đăng của sư tổ Triệu Phước truyền khắp mười phương thế giới làm lợi ích cho âm dương chúng sinh.
Liên hệ giữa Mật tông và nhân điện
Tôi là một học viên nhân điện mà thầy tổ là thầy Lương Minh Đáng. Tuy thầy đã mất nhưng sự nghiệp của thầy vẫn phát triển bởi các đệ tử tâm huyết. Có một lúc trong khi thiền định tiếp xúc tư tưởng với thầy, thầy hé lộ một bí mật. Thầy hỏi: "Con có biết bí mật 12 cái vạch ngang ở kim tự tháp đôi mà con vẫn tập thu năng lượng hàng ngày không..?" Thật là bất ngờ, hàng ngày tôi vẫn chăm chú nhìn vào cái hàng vạch đó nhưng tôi chẳng bao giờ tự hỏi xem nó có ý nghiã gì. Tôi lúng túng trả lời thầy: "Dạ con chẳng biết gì cả, xin thầy chỉ dạy." Thầy nói: "Cuộc đời ta dự định từ lúc bắt đầu cho đến lúc hoàn thành sứ mệnh của thượng thiên đem môn nhân điện với khẩu hiệu nhân loại giác ngộ tình thương phổ cập ra khắp thế gian được chia ra làm 12 cái vạch đó. Tiếc thay công trình của ta mới đi đến cái vạch thứ 10 thì thượng thiên đã đòi ta về trời..."
Sáng ngày 11 tháng 7 trong lúc đang tập bài tập nhân điện và tiếp xúc tư tưởng. Tôi có cảm giác như thầy tổ Lương Minh Đáng nhập vào thân mình. Trong phút chốc tôi như một người già 70 tuổi, rồi một làn sóng âm thanh đập vào tai: "Con hãy đem pháp môn Mật tông đến trao cho thầy giáo của con...". Trời đất! thầy tôi tôi biết, thầy vốn không thích nói về Mật tông, vậy tôi thưa với thầy tổ:
- "Con sợ không làm được thầy ơi..?"
- "Con đã làm đâu mà nói không được, ta chắc là được, con cứ đi đi..."
Bấm máy điện thoại tôi liên lạc với thầy tôi Tr.Q. Hoàn. 48 tuổi giám đốc trung tâm nhân điện Hà Nội. Thật không ngờ khi tôi vừa đặt vấn đề thầy đồng ý ngay. Chiều hôm đó tôi đến trung tâm, ngoài tôi và thầy Hoàn còn có thêm một học viên nhân điện và chúng tôi tiến hành lễ điểm đạo tuy rất đơn sơ nhưng chúng tôi đều rất thành kính. Trước khi điểm đạo tôi có đề nghị thầy lấy con lắc cảm xạ ra đo nguồn năng lượng mà thầy đang sở hữu xem là bao nhiêu.
Trong 15 phút nhắm mắt chắp tay niệm Phật, thầy Hoàn đã thật sự nhập sâu vào thiền định. Lúc đó tôi nghe thấy chư vị bảo tôi "thầy con đang quay trở lại tiền kiếp của mình". Trong 15p đó thầy đã đi qua 3 tiền kiếp, lúc đầu thầy còn chắp tay niệm phật về sau hai chân thầy tự động co lai thành thế bán già. Hai tay buông xuống đặt lên đầu gối, từ từ xung điện toả ra xung quanh đầu thầy rồi trở thành một ánh sáng hào quang mờ mờ không màu sắc.
Sau 15p tôi kết thúc buổi lễ và yêu cầu thầy thoát ra khỏi định, mắt thầy đã mở ra nhưng lại từ từ khép lại, phải đến 2p sau thầy mới thật sự trở lại bình thường.
Tôi nói ngay: "Chư vị vừa cho em biết rằng thầy đã quay về tiền kiếp, thầy đi tới đâu không gian nào thời gian nào chư vị đều thông báo". Thầy gật đầu xác nhận là đúng. Chúng tôi đảnh lễ chư vị rồi xuống nhà uống nước, thầy kể:
- " Lúc đầu tôi niệm Phật rồi sau đó tự nhiên trong đầu tôi xuất hiện khung cảnh của 1000 năm về trước, hình ảnh rõ nét như cảnh phim 3D tái hiện cả một kiếp đời. Kiếp đầu tiên và kiếp thứ 2 tôi vốn là một vị sư đã tu lâu nhưng vẫn chưa dứt được nợ hồng trần. Tôi vẫn còn nặng lòng với một người con gái, và rồi tôi bỏ dở nghiệp tu đi theo tiếng gọi của ái tình. Kiếp thứ 3 tôi là một viên đại tướng xông pha trên chiến trường, một thương một ngựa lập nhiều chiến công. Nhưng lại bị gian thần hãm hại. Tôi nhìn thấy rõ nét cuộc đời tôi từ sa mạc Đông Bắc Trung quốc đến miền Nam Hoa hạ, xuyên qua mưa gió bão tố, trải qua thăng trầm của lịch sử. Nó khẳng định thêm vấn đề tại sao bây giờ tôi không học võ nhưng tôi vẫn có thể múa côn đánh kiếm đúng bài bản, ra đòn quyền pháp nhanh như chớp giật. Đó chính là ký ức của kiếp trước vẫn còn để lại. Khi chuẩn bị thoát định thì một luồng hào quang sáng chói xuất hiện trước mắt khiến tôi phải nhắm mắt lại mất 2p nó mới tan".
Đàm đạo một lúc tôi có đề nghị thầy lấy con lắc cảm xạ và biểu đồ năng lượng ra đo lại. Không thể tin được vào mắt, năng lượng trong người thầy đã tăng vọt lên gấp 100 lần. Chúng tôi đã đo đi đo lại mấy lần cho chắc ăn nhưng kết quả vẫn là vậy. Giờ thì tôi hiểu tại sao thầy tổ Lương Minh Đáng lại yêu cầu tôi đem pháp Mật tông trao cho thầy tôi. Thật ra theo nguyên lý siêu hình, Mật tông và nhân điện không hề chống nhau. Chúng nằm trong nhau, Mật tông không khác gì một đòn bẩy thúc đẩy tất cả các pháp môn khác đến chỗ hoàn hảo hơn. Chúng kết hợp với nhau tạo thành song kiếm hợp bích đưa người ta đến chổ nâng cao pháp môn cuả riêng mình. Có thể nói mật tông Thầy già không khác gì một biển lớn mà trăm sông đều đổ về biển.
Bên cạnh nhân điện, tôi cũng đã từng điểm đạo cho các học viên cảm xạ của thầy Dư Quang Châu, học viên khí công thầy Hoàng Vĩnh Thăng. Bên cạnh những ấn chứng mà họ đã cảm nhận được, tôi cũng đề nghị họ đo năng lượng bằng con lắc cảm xạ để thực chứng. Họ đều công nhận là nguồn năng lượng của họ tăng đột biến sau khi được điểm đạo, những điều thực chứng này dẫn đến số lượng người tại Hà nội quan tâm đến việc điểm đạo tăng lên. Tôi có nói về lợi ích của tâm linh họ chưa chắc đã tin, nhưng lợi ích về sức khoẻ và trí tuệ thì họ đã thấy rõ.
Lại nói về mặt tâm linh, ngày 12 tháng 7 tôi có một buổi nói chuyện với chú Đoàn Nam 70 tuổi đã có thâm niên 10 năm tu trì Mật tông theo trường phái khác. Chú đang quản lý tổ đình Vạn phúc Hà Nội, chú thường ứng dụng linh phù Mật tông vào việc chữa bệnh cho bệnh nhân đạt hiệu quả rất cao. Nhưng trong 10 năm tu trì chú chưa bao giờ nhận được thần khải nào của chư vị. Người trẻ thì thường bạ cái gì cũng tu, còn người già mà để họ chấp nhận một pháp môn nào thì phải có thực chứng vì những kinh ngiệm đau thương làm họ rất cẩn thận. Sau khi nhận được nguồn năng lượng từ tôi truyền sang luân xa 6 của chú chú đồng ý nhận điểm đạo.
Trong 15 phút một luồng khí ấm nóng không do tôi tác động tràn ngập khắp người chú. Chú được thấy một luồng hào quang sáng chói bay lượn trên đầu. Và sau đó chú công nhận pháp môn này hơn hẳn những gì chú đã biết.
Kính bút.
Giấc mơ kỳ lạ và lời khấn nguyện
Đệ tử con cung kính cúi đầu đảnh lễ chư vị Thầy Tổ.
Con xin kính trình lên thầy tổ một việc như sau mà con vẫn chưa định nghiã được.
Hai đêm vừa rồi con đã nằm mơ trùng lặp một giấc mơ:
Đêm ngày 31 tháng 7 con nằm mơ thấy một chiếc quan tài nằm giữa nhà con và con biết nó để dành cho con.
Đêm ngày 1 tháng 8 con lại nằm mơ thấy cha con cầm búa đóng 2 chiếc quan tài, ông không có nói gì cả nhưng con biết có một chiếc để cho con, chiếc đó để mở nắp và con thấy ở trong sơn màu xanh lá cây. Cho dù nó có là điềm lành hay dữ thì con vẫn bình thản chấp nhận vì điều cao quý nhất trong cuộc đời con mà con đã nhận được chính là đã được đứng trong hàng ngũ đệ tử của chư vị thầy tổ, đã được chư vị thánh thần nhiều lần thị hiện phép lạ bảo toàn mạng sống.
Nay con đối trước đức Thượng đế Đại nhật như lai, trước Thập phương tam thế Chư Phật hải chúng Bồ Tát, Quán thế âm bồ tát, Chuẩn đề vương bồ tát, Thượng thiên địa hạ công đồng thánh đế đẳng chư linh thần, trước chư vị thầy tổ ở nơi phương xa xin khấn nguyện:
Trong kiếp đời này của con xin phát tâm in dần 1000 cuốn phong thần và huyền bí học và Mật tông phật giáo tinh hoa yếu lược để tặng cho 1000 người mà con sẽ điểm đạo cho họ, và sẽ còn hơn nữa nếu sức con còn có thể. Tụng trì và truyền bá thần chú Chuẩn đề tới tất cả âm dương chúng sinh hữu duyên từ kiếp đời này đến vô lượng kiếp về sau.
Nguyện cầu phật thánh chứng minh thần linh chiếu sát gia trì thần lực phương tiện giúp cho đệ tử hoàn thành đại tâm nguyện.
đệ tử con Minh thiên.
Mật khải của Thánh thần
Trong bài trước Minh Thiên có báo cáo Tổ Thầy về những hoạt động điểm đạo do mình có chủ ý, nhưng câu chuyện sau đây lại xảy ra hoàn toàn do ý sắp đặt của thánh thần.
Cô Lượng là một người tu Mật tông lâu năm. Trong bài trước báo cáo với tổ thầy, Minh Thiên đã nói đến khả năng biết được tiền kiếp của cô, và khi cô niệm Ngũ bộ chú thì âm thanh cô phát ra có sức chấn động không gian xung quanh.
Được mọi người giới thiệu về dòng mật tông Thầy Già tu rất đơn giản nhưng rất linh ứng, cô cũng đến và xin được điểm đạo, có điều cô vẫn chưa nhận thấy có cái gì hay, thật sự trong bụng cô vẫn nghĩ pháp mật tông Tây tạng cô tu mới là chính thống, cô có nói thật điều này với Minh Thiên.
Cô có quen một ông pháp sư đồng thầy, nhà tại phố Quang trung Hà nội, theo lời cô kể thì ông pháp sư này mỗi khi làm việc thì đều có giá, Quan Hoàng Bảy nhập về, ứng khẩu chỉ bảo cho con nhang đệ tử, ban tài phát lộc, có nghĩa là bản điện rất thiêng và có tiếng ở Hà nội, thành tích mới nhất của ông là trong một buổi lễ gần đây ở tại Cổng trời có cánh nhà báo đi theo quay hình ghi tiếng, ông đã thỉnh được cả chư vị thánh thần giáng xuống. Minh Thiên được cô Lượng cho xem đĩa hình ghi buổi lễ đó, quả thật chư tiên dưới dạng sương khói và những quả cầu bong bóng in rõ hình người, một lá cờ tự nhiên nổi lên toàn chữ hán nôm dạng văn tự cổ ngày xưa thì thật không thể lý giải được.
Ông thầy đó tên Nguyễn kim Hệ, 66 tuổi, tóc ông bạc trắng, hình dung trông tiên phong đạo cốt, sau khi nghe cô Lượng kể về Minh Thiên, ông cũng tỏ ý muốn được gặp.
Vài ngày sau cô Lượng gọi điện nhắn Minh Thiên sáng ngày mai đi đến gặp ông Hệ, ông sẽ có một buổi lễ tiến cúng Phật thánh, sẽ có rất nhiều con nhang đệ tử đến đó, cô đề nghị Minh Thiên cứ lẳng lặng đến ngồi và không được nói gì, vì ông Hệ có thần nhãn chư vị gia trì, nếu thật sự Minh Thiên là người có nhiệm vụ chư vị giao cho thì ông ấy sẽ nhận ra.
Khi Minh Thiên vừa bước vào thì ông Hệ đang nói chuyện với vài người, bỗng dưng ông quay phắt người lại và nhìn thấy Minh Thiên, ông cất tiếng hỏi: Người này là ai? đến đây có việc gì? và bỗng giật mình như biết được điều gì ông ta cười niềm nở và bảo Minh Thiên:
-Xin mời ngài đi lên trên gác, mời ngài tự nhiên...
Cũng hơi ngạc nhiên nhưng Minh Thiên lẳng lặng không nói gì mà cứ đi một mạch lên trên gác.
Điện thờ của ông Hệ nằm trong một căn phòng khá rộng trên tầng 4, bên trong thờ chư phật, ngoài thờ Tam toà thánh mẫu, đức thánh Trần và các hàng quan, có một cái sập kê trước án thờ, bên dưới là các con nhang đệ tử già trẻ lớn bé vài chục người đang im lặng kính cẩn chờ ông hành lễ, voi ngựa đồ mã xếp đầy xung quanh khói hương nghi ngút tạo lên không khí huyền ảo.
Còn đang ngơ ngác chưa biết ngồi ở chỗ nào vì đâu cũng chật ních thì ông Hệ đã theo sát và kính cẩn đưa tay mời Minh Thiên lên trên sập ngồi.
Vì không có chủ ý là đi dự lễ hội gì lên Minh Thiên mặc quần bỏ áo sơ mi trông không giống con nhang đệ tử chút nào. Ông Hệ đang quay ra dặn dò người nhà cái gì đó, Minh Thiên vừa mới ngồi lên sập thì có mấy tiếng lao nhao phản đối của đám con nhang đệ tử:
-Này thằng kia! Xuống!..? Ai bảo dám lên đấy ngồi đấy,có biết đấy là chỗ của ai không...?
Có lẽ trong con mắt của đám con nhang đệ tử, ông Hệ là một vị thánh sống rất được kính trọng kể cả chỗ ngồi, vì thế mà họ phản đối Minh Thiên là điều tất nhiên thôi.
Quay phắt người lại ông Hệ xua tay:
-Ấy chớ, đây là người mà bề trên hôm nay cử đến có việc, người này có danh phận còn cao hơn tôi, xin mời ngài cứ ngồi đây ạ...
Buổi lễ đã bắt đầu, ông Hệ đã trong trạng thái bị nhập, ông hoa chân múa tay kết ấn đi một đường rồi bất chợt ông quay lại quỳ sụp xuống, ôm quyền kính lễ Minh Thiên và nói:
-Bẩm ngài, đệ tử con là Nguyễn Kim Hệ, con là căn Quan Hoàng Bảy rất sung sướng ngày hôm nay được nhà ngài đến bản điện, xin ngài có lời vàng tiếng ngọc gì muốn truyền dạy đệ tử không ạ..?
Rất là ngạc nhiên Minh Thiên lẩm bẩm không biết tại sao hôm nay tự nhiên mình lại đến đây để bây giờ lâm vào hoàn cảnh này. Bên cạnh ông Hệ (hay là các quan nhập vào không biết nữa) lại cất tiếng:
-Bẩm ngài, chúng đệ tử chúng con kính chờ ý chỉ nhà ngài...?
Bên dưới sập đám con nhang đệ tử cũng đã quỳ cả lên nhao nhao xin lệnh nhà ngài....
Nhìn xung quanh một lượt, bỗng nhiên Minh Thiên thở dài, rồi cất giọng bỗng nhiên rất nhẹ nói: thôi được rồi.
Chắp hai tay lên trước trán Minh Thiên khấn:
-Con kính lạy đức Thượng đế Đại nhật như lai, thập phương pháp giới chư phật hải chúng bồ tát, thượng thiên địa hạ công đồng thánh đế đẳng chư linh thần, nếu Minh Thiên con ngày hôm nay đến đây là do ý chỉ của chư vị muốn con truyền pháp cho người này thì xin gia trì thần lực hải vào thân tâm con, cho con được chuyển thân lễ lạy chư vị và truyền pháp...
Lời nói vừa dứt, người Minh Thiên bỗng đứng vụt dậy, hai tay đập vào nhau đánh chát một tiếng rồi đưa lên quá đầu lễ Thập phương chư phật, người bắt đầu xoay tròn đảo lắc dữ dội, bàn chân bắt đầu đi tấn chuyển phương vị đông tây nam bắc rồi dừng lại giữa trung ương, đã có một vị nhập vào thân Minh Thiên, điều này thì Minh Thiên biết rõ vì giọng nói của Minh Thiên lúc này uy quyền gang thép lạ lùng, trầm hùng mà sang sảng một tay đưa ra chỉ sang ông Hệ:
-Đệ tử quỳ xuống! ngày hôm nay ta đại diện chư vị truyền pháp quý cho nhà ngươi, ngươi đã sẵn sàng nhận chưa...
-Dạ. con xin được nhận...
Bắt đầu vào buổi lễ, ông Hệ được hướng dẫn quỳ xuống đảnh lễ thập phương pháp giới chư Phật, hải chúng Bồ tát và sư tổ Triệu Phước, liệt vị tổ thầy siêu hình và hữu hình trước sự chứng kiến của mấy chục con nhang đệ tử cũng đang quỳ lễ. Trong 15 phút nhắm mắt niệm Phật, một số con nhang đệ tử cũng đựơc gia trì thần lực người họ xoay tít.
Sau khi dừng niệm chư vị có ứng khẩu qua Minh Thiên dặn dò ông Hệ tu hành và cứu giúp chúng sinh. Ông Hệ cũng tâm sự với Minh Thiên là đêm trước nhà thánh đã về dặn ông ngày mai sẽ có người theo lệnh bề trên đến truyền pháp cho ông, vì vậy mà ông nhận ra Minh Thiên ngay, chỉ có Minh Thiên chẳng biết gì, cứ tự nhiên đến nhà ông, hoá ra là chư vị đã sắp xếp sẵn. Bây giờ thì Minh Thiên lại học được bài kinh vô tự về mối liên hệ Ngũ chi trong Tôn giáo của lá Thiên thơ.
Tối hôm đó ông Hệ đến nhà Minh Thiên dẫn theo 4 người xin được điểm đạo. Minh Thiên xin được báo cáo với thầy tổ:
ông Nguyễn kim Hệ, 66 tuổi.
bà Phạm thị Trúc ,63 tuổi.
anh Nguyễn Hồng Minh, 55 tuổi.
em Đỗ Ngọc Diệp, 40 tuổi.
em Đinh Quang Hùng, 35 tuổi.
Họ đều được hướng dẫn hành trì ngũ bộ chú và tặng sách.
Đây là người thứ 90 mà đệ tử đã điểm đạo.
Sau khi trực tiếp tận mắt chứng kiến thần thánh mượn thân Minh Thiên để truyền pháp cho một pháp sư đồng thầy có nhiều tài năng mà cô Lượng vẫn khâm phục, cô Lượng đã thay hẳn quan điểm và chuyển sang tu trì dòng mật tông ThầyGià.
Có một điều con xin kính thưa Tổ thầy lý giải cho con và các đạo hữu trong diễn đàn được rõ:
Vị nào đã nhập vào thân con để truyền pháp cho pháp sư Hệ...?
Việc này mang ý nghĩa gì đối với việc truyền pháp cho chúng sinh ở khu vực Hà nội...?
đệ tử con Minh Thiên.
Uy lực Ngũ bộ chú
Anh Lê văn Định là người Hải phòng trước kia vốn là dân giang hồ, nhưng nay anh đã phát tâm đến với cửa Phật, anh rất hay hỏi chuyện về đạo Phật. Anh vẫn hay hỏi tôi là tu tập gì thì cho anh theo với, thấy anh có tín tâm thật sự, nhân tiện một lần xuống Hải phòng gọi vong cho một thân chủ ở dưới đó, tôi đã tiến hành lễ điểm đạo cho anh, trong 15 phút trì niệm hồng danh A di đà phật, con mắt thứ 3 của anh được mở ra và anh nhìn thấy Quán thế âm bồ tát ngồi trên toà sen toả ánh sáng hào quang vàng rực rỡ, đồng thời lúc đó tôi và vợ anh ta đều nghe thấy tiếng hổ gầm dữ dội, sau lễ điểm đạo tôi có tặng anh Định cuốn PTVHBH và MTPGTHYL và chỉ dẫn cách thức tu trì Ngũ bộ chú hàng ngày.
Sẽ không có gì đáng nói vì trong tâm tôi vẫn nghĩ anh sẽ tu trì rất tốt, nhưng vài ngày sau tôi bỗng nhận được một cuộc điện thoại của một người lạ từ Hải phòng hỏi tôi có phải là Minh Thiên không và tỏ ý muốn được tôi điểm đạo, rất ngạc nhiên tôi có hỏi tại sao lại biết tôi tu Mật tông và có điểm đạo cho người khác, thì người này nói do tình cờ có đến một ngôi đền bên thị trấn Kiến an thuộc tỉnh Hải phòng đi lễ, trong lúc chờ hương tàn thì có thấy một đôi vợ chồng đem 2 cuốn sách và một lá linh phù đến hỏi ông pháp sư làm ở ngôi đền đó xem đấy là sách gì và kể lại câu chuyện được tôi điểm đạo cùng với những ấn chứng, sau một hồi lật đi lật lại ông này quả quyết đây là sách tà đã bị yểm sẽ làm hại người nào xem nó và cần làm lễ tiêu huỷ 2 cuốn sách đó...? tiền đặt lễ là 1 triệu đồng, thấy vậy Phúc, là người gọi điện cho Minh Thiên, liền cũng lật sách ra xem và ngắm kỹ lá linh phù, xác định đây là sách nhà Phật, Phúc liền cất tiếng xin lại 2 cuốn sách nhưng tay pháp sư đó không cho, nói là cần phải tiêu huỷ để diệt mầm tội ác, thấy không thể xin lại được nhưng vẫn nhớ số điện thoại của tôi ngoài trang bìa cuốn sách nên Phúc liền gọi điện cho tôi kể lại câu chuyện và xin tôi điểm đạo truyền pháp cho anh ta, dĩ nhiên là tôi đồng ý.
Nghĩ lại câu chuyện tôi mới thật đau xót cho những con người mê muội, sống giữa trung tâm thành phố mà chẳng hiểu biết cái gì, tâm thì có nhưng vẫn bị vô minh bao phủ. Giá họ đem cuốn sách đó đến chùa hỏi sư thì sự thể đã khác, hoặc ít ra họ cũng phải lật ra vài trang xem rồi suy ngẫm.
Thời gian cũng trôi qua xoá nhoà nỗi đau đớn trong tim tôi, về sau tôi mới được biết tay pháp sư đó khi đọc lướt qua cuốn sách MTPGTHYL, mê mẩn vì những vòng phép và cách phá giải bùa chú trong đó, biết đây là cuốn sách quý hắn liền dựng lên hẳn một câu chuyện nhằm cướp đoạt 2 cuốn sách làm của riêng và làm tiền thân chủ, nhưng bất nhân hơn hắn lại còn sử dụng bùa chú yểm ngược vào người anh Định để mỗi khi anh bị bùa hành thì lại phải đến chỗ hắn giải, đương nhiên là phải mất tiền rồi... âu cũng là kiếp nạn của anh Định.
Do tính chất công việc ngày càng phát triển nên tôi có đổi số điện thoại sang số đẹp hơn và dễ nhớ hơn và tôi có cho số cũ cho một người quen dùng.
Có một hôm, người quen đó gọi điện báo cho tôi là một người tự xưng là pháp sư dưới Hải Phòng ( pháp sư Hải) đã gọi điện cho chị ấy báo là anh Định hiện nay đang lâm bệnh nặng và rất muốn tìm tôi. Nhưng do anh ấy đã mất số điện thoại của tôi và tôi cũng đã đổi số khác nên không liên lạc được. Nay sinh mạng anh ấy như chỉ mành treo chuông rất mong nếu biết tôi ở đâu thì nhắn giùm cho anh ấy được gặp.
Mở máy điện thoại tôi gọi cho anh Định và người gặp tôi là vợ anh ta, chị ấy nói là có một pháp đàn dưới Hải phòng sắp mở và mọi người muốn mời tôi xuống đó cúng gấp. Tôi bảo: chị không cần phải nói dối tôi làm gì vì tuy tôi làm nghề thầy cúng nhưng tôi rất ngại cúng bái mất thời gian, tôi đi gọi vong cho nó nhanh còn dư thời gian thì tu trì Ngũ bộ chú, phải thân quen nể lắm tôi mới cúng thôi, còn nếu đi điểm đạo thì dù ở đâu mưa gió bão bùng tôi cũng đi không quản ngại, thật ra thì chồng chị đang gặp nạn và chị muốn tôi xuống gặp anh ta phải không...?
Nín lặng một lúc rồi chị ta cúp máy, nhưng nửa tiếng sau thì anh Định gọi điện cho tôi và anh kể thật:
"Tháng trước em đến điểm đạo cho anh, sau khi em về thì vợ anh, em biết rồi đấy, cuộc đời lớn lên lăn lộn kiếm sống theo kiểu xã hội đen, vươn lên giữa bầy lang sói, mình không cắn người ta thì người ta đớp mình, xã hội đo đếm bằng mãnh lực đồng tiền, đến ngay sư trong chùa muốn gặp cũng phải "đầu tiên" (tiền đâu)..? Em lại là người có một quá khứ bất hảo, tự nhiên đến chỗ anh truyền pháp mà chẳng nhận cái gì. Không những thế lại còn tặng không anh 2 cuốn sách. Vợ anh nghĩ làm gì trên đời lại có người tốt thế, hắn đã lặn lội từ Hà nội xuống đây lại còn không lấy cái gì thì biết đâu hắn lại chẳng có âm mưu bất chính. Mà từ bé đến lớn tôi chưa có thấy ở đình chùa nào quy y Phật mà lại thấy được Phật bao giờ. Đã thế lại còn nghe tiếng hổ gầm dữ dội nữa chứ, chắc là hắn đã bỏ bùa anh thế nào đó. Thôi tốt hơn là nhân ngày mai anh có sang bên Kiến an thì vợ chồng mình cầm sách này sang hỏi thầy bên đó xem sao... Nhưng từ khi anh sang đó về thì anh gặp nhiều chuyện bất hạnh xảy ra, mỗi khi anh cầm bát cơm lên ăn thì anh lại nhìn thấy trong bát cơm toàn đầu lâu xương sọ người. Khi anh ra ăn phở thì chao ôi trong bát phở lúc nhúc toàn rắn rết, lúc anh ngồi không thì bò cạp châu chấu ở đâu xông vào cắn xé anh, trong nhà ngoài nhà toàn ma quỷ đứng đầy. Con vợ anh thì mọc ra hai cái răng nanh sợ lắm. Nó đã hoá thành quỷ rồi em ơi! Lúc đầu tiên là anh tin vào lời tay pháp sư là em đã bỏ bùa anh, anh quyết định tìm lên Hà nội giết em chết. Nhưng Hà nội mênh mông biết tìm em ở đâu...
Rồi có những lúc ông bà cha mẹ run rủi cho anh được tỉnh. Anh nghĩ lại những lời từ bi em nói với anh, khuyên bảo anh làm lành tránh ác, giữ điều thiện. Làm sao một con người như thế lại có thể hành động và ý nghĩ đi ngược nhau được. Rồi anh tìm đến pháp sư Hải là người có quen biết em, anh kể hết sự tình và sau khi được pháp sư phân tích anh biết mình đã sai. Nhưng khi biết sai thì đã muộn. Giờ đây anh không biết tại sao lại lâm vào cảnh thế này. Phải chăng anh đang bị quả báo em ơi? Anh sợ lắm em ơi, anh quỳ xuống xin em hãy cứu anh, anh sắp chết rồi, xin em hãy vì lòng từ bi của nhà Phật mà cứu anh..."
Tôi lặng người đi nghe anh nói, nước mắt tôi cũng lăn dài trên má tự bao giờ thương xót cho một chúng sinh mê lầm. Cứu người bằng xây bảy toà tháp phù đồ, ngay đêm đó tôi bỏ hết công việc trên Hà nội đáp xe Hoàng long xuống gặp anh.
Đón tôi trước cổng nhà là một bộ xương biết đi, hai hố mắt trũng sâu, ghẻ lở khắp mình, tinh thần hốt hoảng bạc nhược, còn đâu một anh Định đẹp trai to cao hào hoa nữa...? Cùng anh vào nhà khi anh ngồi trên ghế tôi bắt đầu đưa tay lên đỉnh đầu khám cho anh. Lòng bàn tay tôi có một khí lạnh dội lên, các ngón tay đau xé như bị kim châm, anh đã bị bỏ bùa.
Tôi đã đọc bài phá bùa yểm của sư huynh Thanh Hùng nhưng chưa có nhiều dịp thử nghiệm và tôi quyết định đêm hôm sau tiến hành phá bùa yểm theo cách của sư huynh.
Muốn phá được bùa yểm thì phải có an tức hương, mà ở cả Hải phòng không đâu có bán, về sau tôi mới nhớ ra là Hàn Thuỷ Nguyệt có tặng cho tôi một ít an tức hương vẫn chưa sử dụng hết. Tôi gọi điện cho người nhà gửi ngay an tức hương xuống cho tôi, thế là đủ điều kiện phá bùa chú.
Đêm đó chúng tôi làm một pháp đàn đơn giản bày biện ít hương hoa trái cây. Tôi đốt an tức hương xông vào bó cỏ và khấn nguyện xin với thập phương chư Phật, hải chúng Bồ tát, hộ pháp Long thần được dùng Ngũ bộ chú phá trừ bùa yểm đưa anh Định trở lại cuộc sống đời thường. Sau 540 chú Chuẩn đề và 108 biến chú Bộ lâm tôi vung dao chém mạnh chặt đôi bó cỏ. Lúc đó một sự lạ xảy ra, 3 con chó dữ nhà anh Định nuôi đang đứng ở ngoài cửa quay đầu ra ngoài. Khi tôi vung dao chém bó cỏ thì chúng đồng loạt quay đầu nhảy xổ vào trong nhâu nhâu sủa dữ dội vào chỗ đám cỏ. Chắc là chúng phát hiện được điều gì. Khi con dao đã hạ xuống chặt đôi bó cỏ tôi thấy anh Định giật nẩy mình đánh khực một cái, người bắn lên rồi hạ xuống, sắc mặt từ chỗ thâm đen chuyển dần sang có sinh khí. Rất là kỳ lạ...
Đêm đó khi tôi về đến nhà, chị vợ có gọi điện kể rằng từ khi chị ấy dẫn anh Định sang bên Kiến an về chị khổ lắm. Anh liên tục bị điên loạn và đánh đập. Thậm chí còn đuổi chị ra khỏi nhà. Vợ chồng sống hạnh phúc bao nhiêu năm chưa bao giờ anh ấy nặng lời nửa câu với chị. Ấy vậy mà bây giờ...? Tôi có khuyên nhủ chị giữ bình tĩnh và hứa với chị rằng là bây giờ anh ấy sẽ không còn điên loạn nữa chị cứ yên tâm công tác.
Kể từ đêm đó trở đi anh Định đã trở lại đời thường và rất chăm chỉ niệm Ngũ bộ chú. Hạnh phúc thật sự đã trở lại căn nhà đó và tôi cũng mừng thay cho họ.
Tiếp theo Minh Thiên cũng đã dùng Ngũ bộ chú để phá giải bùa chú cho một người khác xin kể cho các đạo hữu lần tới. Hỡi ơi pháp của Thầy Tổ trao truyền thì mênh mông như đại dương mà chúng ta mới chỉ biết sử dụng một giọt nước trong đó.
Quán Thế Âm Bồ Tát thị hiện truyền pháp mật
Nhân đầu năm mới, đệ tử con Minh Thiên xin gửi lời chúc tốt lành từ sâu thẳm trái tim con đến Thầy Tổ và các đạo hữu. Con thật vui mừng khi nhận thấy rằng trong năm qua pháp môn của Tổ Thầy đã ngày càng phát triển lớn mạnh không ngừng, là chỗ dựa vững chắc cho nhiều âm dương chúng sinh tìm cầu đến con đường tâm linh.
Nhân đầu năm mới con cũng xin được thưa với Thầy Tổ cùng các đạo hữu những sự việc mới xảy ra trong cuộc đời con vài ngày gần đây, nó càng củng cố thêm niềm tin cho con và nhiều nhiều bạn đạo vào pháp môn mật tông của Thầy Tổ.
Tịnh không là bút danh của một cô gái nổi danh có rất nhiều bài viết bên diễn đàn Văn hoá phương đông. Lúc đầu khi cô nhắn tin muốn gặp Minh Thiên con vẫn nghĩ đó là một người đàn ông. Nhưng con nhầm. Khi gặp mặt con mới biết đó là một cô gái cao 1m74, đẹp như siêu mẫu và mạnh mẽ như một nam tử đại trượng phu.
Gia đình cô đang gặp nhiều kiếp nạn. Em trai cô bỗng dưng nổi điên lấy dao định đâm vào cổ. Sau đó được mọi người can ngăn thì cậu ta lại định bóp cổ con mình mới hơn 1 tuổi. Gia đình vội đưa cậu ta vào trại thương điên Trâu Quỳ, nhưng hình như bác sĩ cũng chẳng đoán ra bệnh gì. Đoán chắc vấn đề này liên quan đến mặt tâm linh nên cô đưa cả nhà đi khắp nơi đền chùa cầu cúng mong tìm ra nguyên nhân. Có bệnh thì vái tứ phương và cô đến tìm con. Thực ra thì trong mặt tâm linh cô cũng đã đạt được nhiều thành tựu như trừ tà gọi vong, ngồi thiền xuất hồn đi nơi khác chơi. Nhưng dao sắc thì không gọt được chuôi nên cô cũng chẳng thể nào đoán được bệnh của nhà mình.
Lúc 20h ngày 5 tháng 01 năm 2010, cô cùng cha mẹ và em dâu đến nhà con xin được gọi vong. Lúc đó con rất mệt mỏi vì đã đi cả ngày làm pháp sự, nhưng nhìn thấy nét mặt hy vọng của họ con biết mình không thể từ chối bất cứ ai đã tìm đến.
Lúc đó chẳng có hương hoa lễ lạt gì vì cũng chẳng biết mua ở đâu vào thời điểm đó. Con quyết định cứ gọi, nếu phúc nhà cô ta dày thì chỉ cần có tâm thành là vong cũng lên. Và vong cũng lên thật nhập ngay vào bà mẹ vô thần vô thánh. Có điều là chỉ khóc oà lên thôi nhưng chẳng nói gì. Họ chưa biết tại sao vong không nói nhưng con biết, nghiệp quả của nhà họ quá dày nhưng đan xen vào đó là phúc nhà họ vẫn còn nên mới có tình trạng trên để họ có thể biết mà tìm cầu đến tâm linh.
Khi vong xuất ra bà mẹ tỉnh lại và rất ngơ ngác khi thấy mình nước mắt tràn mi. Khi nghe xong mọi người kể lại và biết chắc nghiệp gia đình mình nặng bà có hỏi con có cách nào để tiêu trừ được nghiệp quả đó không! Con bảo:" Có chứ! Bà hãy quy y chư Phật nhận pháp mật tông ngày đêm tu trì thì sẽ bớt dần nghiệp quả." Bà đồng ý. Nhân đó con cũng hỏi cô Tịnh Không có muốn quy y chư Phật không? Nhưng cô chỉ mỉm cười, có lẽ cô nghĩ chuông khánh còn chẳng ăn ai nữa là mảnh chĩnh vất ngoài bờ tre. Trong buổi lễ điểm đạo đó mẹ cô khi nhắm mắt niệm phật thì thấy rất nhiều ánh sáng hồng bao phủ khắp gian phòng và bà cảm thấy ấm áp lạ thường.
Ngày hôm sau con đến nhà bà gọi vong, nhưng vong chỉ quanh quẩn chứ không nhập vào bất cứ ai. Không hề nản lòng con lại hẹn cả nhà bà tối đó đến nhà con lần nữa. Lần này con phải mượn một đạo hữu mà con mới điểm đạo đến ngồi hộ để con thỉnh vong lần nữa. Cái việc gọi vong này thật ra giống y như đi câu cá phải hết sức kiên nhẫn thì mới thành công. Vì nó phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố mà ta phải gỡ dần.
Khi con tiến hành lễ thì bà tổ cô chín đời đã về nhập xác, nhưng bà cứ nín lặng chẳng nói gì cả. Thế là con phải giở hết bài nịnh hót khen bà đẹp thế đảm thế, mà biết đâu khi bà còn sống bà xấu như ma thì sao...? đàn bà hay ưa phỉnh dù chết rồi vẫn giữ nguyên tính thế, bà bật cười rồi mở lời dạy bảo con cháu như sau:
"Tám đời con cháu về sau đều mồ yên mả đẹp, mỗi bà là bị mất mộ và không người thờ cúng. Bà đói khát cắp nón chị dậu đi ăn xin các đình chùa. Chẳng hiểu sao phúc phận của gia đình cô Tịnh Không lại ăn vào chỗ bà nên nay khi nghiệp quả phát động thì bà liền được ơn trên cho về hành con hành cháu. Cũng may là gia đình đi cầu sớm chứ không để vài ngày nữa thì bà cho em trai của Tịnh Không chết luôn. Minh Thiên con có hỏi thế tại sao con gọi các vong khác trong họ nhà bà vào mà cứ nhập vào lại bị bật ra là sao. Bà cười bảo bà không cho vào đố chúng nó dám...
Cuối cùng thì bà cũng chỉ cho giải pháp là lên chùa Quán sứ cầu siêu cho bà đi bà sẽ tha cho. Rồi từ nay con cháu nhớ mà thờ cúng bà cho đàng hoàng. Nhưng bà cũng nói là nghiệp nhà chúng mày nặng lắm, phải tu nhân tích đức cả nhà thì may ra mới có cơ gỡ. Còn gỡ như thế nào thì tuỳ chúng mày phải tự tìm hiểu, tao chỉ cho biết tí ti con kiến thế thôi... Sau khi bà tổ cô đi rồi thì các vong trong gia tộc cũng vào vài người nói dăm ba câu đại loại cũng giống như bà tổ cô đã nói rồi đi, và cũng đã muộn cô bé ngồi đồng cũng xin phép ra về chỉ còn lại gia đình Tịnh Không vẫn còn ngồi bàn tán. Vài phút sau bỗng nhiên bà mẹ cô Tịnh không bỗng nhiên mắt long lanh, cử chỉ khác thường rồi xổ ra một tràng tiếng Pháp nghe như cái gì bông giua cúc cu làm cả nhà Tịnh không trợn tròn mắt đoán già đoán non xem là ai. Tịnh không thì cho rằng là vong này là vong người Pháp chết cạnh nhà vì trước kia thời pháp thuộc có một cái chuồng ngựa của người pháp cạnh nhà Tịnh không. Vong cũng gật đầu xác nhận và đòi uống rượu. Nhưng sau khi vong uống vài chén rượu thì Minh Thiên con nghĩ không thể nào là vong bên ngoài được vì nơi con làm việc đều có các thần linh chủ quản làm sao có vong lạ có thể qua mặt chư vị vào được. Lấy danh sách các vong ra hỏi lại cẩn thận thì biết đó là vong ông Quế cụ bốn đời nhà họ. Lúc đó vong đã uống rất nhiều ruợu và quậy phá lung tung. Trước án thờ Quan thánh đế quân mà hắn giơ bốn vó lên trời chỉ trỏ lung tung, hò hét ầm ĩ. Con sau khi đã dùng ngũ bộ chú trục hắn ra mà không ăn thua. Thỉnh thoảng hắn lại còn nháy mắt cười duyên với tượng Quan đế nữa chứ. Con và Tịnh không nhìn nhau rồi ra lấy tỏi giã nhỏ ra bỏ lên đầu hắn xem sao. Hắn lại lảm nhảm:
"ủa tao có phải là tà đâu mà chúng mày làm cái gì trên đầu tao thế..."
Và hắn nheo nheo hai con mắt rồi lấy tay chỉ vào mặt con nói:" Ê cái thằng thầy vớ vẩn kia ơi, tao không có sợ mày đâu nhé. Mày chẳng là cái gì cả, tao cứ ở đây đêm nay xem mày làm gì được tao...hi..hi vui quá đi mất thôi trời ạ"....Và hắn chỉ sang Tịnh không: "Này con kia mày mà không lấy rượu ra cho tao uống tiếp nhé thì đêm nay tao sẽ cho mẹ mày tiêu luôn nghe chưa..."
Hai anh em con vào phòng bên đóng cửa lại thảo luận. Con phân tích đây chắc chắn là vong nhà em chứ không phải vong ngoài nhưng vì nghiệp quả nhà em lên hắn mới được chư vị cho phép đến quấy đảo để buộc em làm một việc gì đó chưa rõ. Vì là người nhà em lên hắn mới ra vào nhà anh dễ dàng vì hắn có tên trong sớ điệp...
Tịnh Không bàn:" Hay là bây giờ em bảo người nhà em về hết, chỉ còn hai anh em mình dùng chú Đại bi xem sao, vì em vẫn dùng chú Đại bi để trục vong". Còn nước còn tát, con đồng ý liền, con thắng không kiêu bại không nản, con sẽ không bao giờ chịu đầu hàng trước nghịch cảnh cho đến khi tìm ra giải pháp.
Khi cả nhà họ về hết hai anh em con bắt đầu niệm chú Đại bi. Tịnh không thì lấy sách ra còn con thì thuộc nằm lòng. Con bắt đầu nhắm mắt niệm thầm chú đại bi. Nhưng cái vong đó không dễ dàng để con niệm. Hắn bắt đầu gào thét hòng át tiếng niệm của con. Đêm khuya thanh vắng tiếng hò hét của hắn vang xa làm kinh động cả phố xóm nhưng trời rét chẳng ai thèm buồn dậy mặc xác nhà hàng xóm. Người Hà nội vốn vẫn vô tư như thế. Lúc đầu hắn làm con cũng mất tập trung nhưng rồi con dần dần nhiếp tâm vào câu chú và đến biến chú thứ 3 con đã hoàn toàn hoà mình nhập vào câu chú, chú là con con là chú. Bỗng nhiên con thấy bên tai vỡ oà một cái rồi con nghe thấy cả trời tiếng niệm chú, không phải mình con nữa mà có hàng triệu hàng triệu tiếng niệm chú. Con bỗng cất tiếng nguyện cầu trong tâm xin Đức Đại Nhật Như Lai, thập phương pháp giới chư Phật chư Bồ tát chư vị hộ độ xin gia trì thần lực giúp con phá giải vong căn. Lời khấn vừa dứt trong khi miệng con vẫn đang niệm chú Đại bi thì người con xoay tít tịnh tiến dần đến chỗ vong căn. Hai tay con kết ấn vẽ hàng loạt linh phù lên người mẹ của Tịnh không. Áp khí trong căn phòng ngày càng dày lên có cảm giác lúc đó vong linh nào bên ngoài bén mảng đến sẽ bị xé toạc ra ngay. Lúc đó miệng con niệm mà đầy trời cũng vang vang tiếng niệm, con không còn là con nữa. Trong con lúc đó là một trái tim nhân ái từ bi bao la như biển cả, một nỗi xót thương với nỗi đau của kiếp chúng sinh đang trôi lăn trong bể luân hồi sinh tử. Con từ từ đưa tay tháo dần tháo dần nhưng sợi dây vô hình đang quấn quanh cổ mẹ cô Tịnh không. Bên này cô Tịnh không con mắt thứ 3 đã mở. Cô không còn thấy mặt con nữa thay vào đó là khuôn mặt của Quán Thế Âm Bồ tát. Cô thấy ngài đang đưa tay ra tháo những sợi xích sắt quấn quanh cổ mẹ cô và vất vào một cái thùng ở gần đó. Lúc đó con quay sang cô bằng một giọng từ hoà con nói:
"nghiệp quả...nghiệp quả nặng... con còn chưa quỳ xuống quy y để giải trừ chướng nghiệp cho gia tộc nhà con ư..?"
Ngay lúc đó cô Tịnh đã quỳ xuống, con bắt đầu từ tốn đọc cho cô đọc theo :
"Chí tâm đảnh lễ nam mô thập phương pháp giới thanh tịnh diệu pháp thân Tỳ lô giá na Phật.
chí tâm đảnh lễ nam mô thập phương pháp giới viên mãn báo thân Lô xá na Phật
chí tâm đảnh lễ nam mô thập phương pháp giới giải thoát tướng nghiêm thân nhất thiết ứng hoá Phật
chí tâm đảnh lễ nam mô thập phương pháp giới thâm diệu mật tạng nhất thiết đà la ni môn
chí tâm đảnh lễ nam mô thập phương pháp giới pháp trí nhị nghiêm thân nhất thiết hải chúng Bồ tát
chí tâm đảnh lễ sư tổ Triệu Phước liệt vị Tổ Thầy siêu hình và hữu hình.
nam mô A-di-đà Phật 3 lần."
Sau đó chúng con cùng niệm hồng danh Quán Thế Âm Bồ tát lúc đó con nhìn thấy mặt cô Tịnh không bỗng ngời sáng. Từ xung quanh đỉnh đầu cô một vòng ánh sáng lờ mờ xuất hiện. Còn cô trong 15 phút niệm danh QTABT cô thật sự thấy chư vị đổ dồn xuống chứng minh, và cô thấy những ánh sáng kỳ ảo vẽ lên những hoa văn kỳ lạ. Sau 15p niệm Phật thì chúng con chuyển sang kết ấn Chuẩn đề niệm 108 biến ngũ bộ chú. Hai bàn tay cô kết ấn thật đẹp và ánh sáng toả ra từ hai bàn tay cô, còn cô thì lại vẫn nhìn thấy khuôn mặt con lồng trong khuôn mặt QTABT.
Sau đó chúng con ngừng niệm, mẹ cô Tịnh không đã trở lại bình thường và ngơ ngác nhìn quanh không hiểu tại sao mình lại vào tình trạng thế này. Còn chúng con hiểu, con đường của cô Tịnh không đã được chọn, cô quá bướng bỉnh mà để độ cho người thì QTABT đã thị hiện ra các dạng bò bay máy cựa làm ma vương, ra các hoàn cảnh để tiếp dẫn chúng sinh đến với đạo cả.
Ngày hôm sau cô Tịnh không có dẫn đến một bạn nam và yêu cầu con điểm đạo cho bạn đó. Trong buổi điểm đạo đó còn có một bạn nữ nữa đã được con điểm đạo từ vài hôm trước. Khi chúng con tiến hành buổi lễ xong đi xuống nhà ngồi thì có một vị bề trên nhập vào cô gái mà con đã điểm đạo từ trước. Trong giây lát cổ cô phồng to lên và cô cất tiếng nói không phải giọng của cô mà tiếng nói đó hoàn toàn là giọng đàn ông chỉ dạy cho chúng con một số điều về kinh nghiệm điểm đạo. Con sẽ xin được đưa phần ghi âm của vị đó cũng như phần ghi hình cuộc gọi vong của nhà cô Tịnh không nếu như được sự đồng ý của những người dương lẫn người âm đó.
Siêu độ vong linh trên Đảo Phú Quốc
Trong cuốn MTPGTHYL trang 118 có viết thần chú mật tông có công năng lợi lạc hữu tình độ thoát vong linh. Quán triệt điểm này, mỗi khi Minh Thiên điểm đạo cho ai đều khuyên họ nên chịu khó hành trì mật chú hồi hướng cho vong linh cửu huyền thất tổ và làm đạo lập công đức, sau một thời gian có đủ duyên vong linh nhà họ sẽ được siêu, chính họ những hành giả mật tông với tín tâm vào pháp môn của thầy tổ với chí nguyện độ thoát tổ tiên và sự hành trì miên mật chứ không phải thầy bà tăng chúng nào hết đã siêu độ cho vong linh nhà họ. Để chứng minh cho họ thấy công sức của họ là thiết thực vào giờ phút cuối Minh Thiên sẽ trực tiếp đến nhà họ lập pháp đàn triệu thỉnh vong linh nhà họ lên nhận lễ quy y đi theo chư phật tu học, họ sẽ được vong linh nhà họ nói cho họ biết công sức của họ đã thành công, nhờ vào tâm đức của họ mà vong đã có đủ điều kiện phương tiện đi theo Chư vị tu học, họ sẽ được mở con mắt thứ 3 để nhận biết Chư vị đến tiếp dẫn vong linh nhà họ đi.
Sau một loạt pháp đàn độ vong thành công, mà điển hình là pháp đàn độ vong ở Cao bằng điểm cực bắc của Việt nam đã được Minh Thiên đưa bài và video clip lên trang TGVH, nay Minh Thiên lại xin đưa bài viết về pháp đàn độ vong ở điểm cực nam Việt nam đó là đảo Phú quốc bằng Ngũ bộ chú.
Nhận lời mời của H. chủ tịch tập đoàn bất động sản Trần gia, một người rất có tín tâm vào Phật pháp có trụ sở văn phòng ở tại thành phố Hồ chí Minh, Minh Thiên đã lên đường vào nam để làm pháp sự độ vong cho các phần âm thập loại cô hồn chúng sinh trong khuôn khổ những mảnh đất thuộc chủ quyền cuả công ty Trần gia, phần lớn những mảnh đất này nằm ở tại đảo Phú quốc.
Phi cơ cất cánh tại phi trường Tân sơn nhất trong làn mưa và dưới bầu trời xám xịt của thời tiết không bình thường, trong phi cơ lúc đó chỉ có khoảng 15 người, một ngươì khách chuyên bay tuyến Phú quốc cho biết là rất là kỳ lạ khi chuyến bay này lại ít ngươì thế, phần lớn là kín hết các chỗ luôn.
Khi phi cơ ngiêng cánh bay vòng quanh đảo Phú quốc chuẩn bị hạ độ cao thì thân phi cơ rung chuyển lắc lư đúng lúc đó thì con mắt thứ 3 của H mở ra và H nhìn thấy rất nhiều Chư vị thánh thần cùng các phần âm ngồi chật kín phi cơ, thảo nào mà chuyến bay này lại ít khách đến không ngờ như vậy. Cũng đồng thời lúc đó Minh Thiên thấy tâm thức mình dâng lên một nỗi niềm khôn tả, Minh Thiên chợt hiểu, sứ mệnh trượng thừa uy lực chư vị gia trì cứu độ phần âm suốt hai miền nam bắc mà chư vị thần khải đã bắt đầu khởi động. Chuyến đi này là phần thí điểm cho những lần sau trên con đường Nam tiến.
Đặt chân lên phi trường Phú quốc từ tâm thức mình Minh Thiên nhận thấy ra đón đoàn có rất đông, đông lắm đó các vong linh, họ đã chờ ngày này rất lâu rồi, nay mới hội đủ duyên và điều kiện để họ đuợc giải thoát.
Ngày hôm đó Minh Thiên đã đi một vòng quanh đảo vào các đình chùa đền miếu trình diện chư vị chủ quản và cầu xin họ gia trì giúp đỡ hoàn thành pháp sự. ở đâu Minh Thiên cũng được họ niềm nở tiếp đón và đồng ý giúp đỡ pháp sự. Có một điều là Minh Thiên không ngờ là đất đai thuộc chủ quyền công ty Trần gia quá rộng lớn, mà Minh Thiên chỉ có một mình trong cuộc hành trình này, các vong linh chỉ riêng trong phần đất của công ty cũng đã là quá đông, họ lại chưa được nhận bất kỳ công đức hồi hướng nào của các hành giả Mật tông vậy thì lấy phương tiện nào để cho họ có thể tiếp cận đựợc với chư Phật, mà từ trước tới nay Minh Thiên đã làm nhiều pháp sự độ vong, nhưng các vong đó là do gia đình họ tu trì hành thiện lập công đức hồi hưóng cho họ nên họ có đủ phương tiện để giải thoát, còn đây thì các vong linh này đâu có người thân, mang tâm sự này Minh Thiên trình bày với vị độ của mình, vị bảo đựợc rồi đêm nay con sẽ biết cách thức độ một tập đoàn vong linh này ra làm sao.
Đêm đó chự vị đã về thị hiện báo cho Minh Thiên biết là ngày mai khi lập pháp đàn, truớc khi vào khoa cúng chư Phật con hãy trì niệm 540 biến ngũ bộ chú gia trì vào nước rồi tán sái tẩy tịnh bốn phương, các vong linh sẽ nhờ đó mà có đầy đủ công đức phương tiện giải thoát khỏi cảnh đói lạnh, có đủ phương tiện đi theo chư vị tu học, nhưng họ vẫn còn ở thế gian này, con phải gửi họ vào một nơi nào đó để họ hàng ngày nghe kinh trì chú tiến đến siêu thoát.
Sáng ngày hôm sau pháp đàn đã được lập ở tại rạch Vẹm, nơi có bờ cát trắng tuyệt đẹp nằm ở phía bắc đảo Phú quốc, thời tiết tuyệt đẹp bầu trời trong xanh biển lặng rì rào. Khi pháp đàn đã lập xong thì bằng tâm thức của tôi, bằng vào con mắt thứ 3 của H ( H chỉ mới được Minh Thiên điểm đạo có 1 tuần thôi mà con mắt thứ 3 của H đã duợc mở còn siêu hơn cả Minh Thiên rất nhiều). Chúng tôi nhận biết có hàng đoàn thập loại cô hồn chúng sinh lũ lượt kéo ra dưới sự tiếp dẫn của Chư vị hộ pháp, họ trật tự thành kính ngồi thành hàng hướng về bờ biển, lúc đó trên không trung chư Phật, Bồ tát xuất hiện trên liên hoa đài ánh sáng rực rỡ có các Chư vị thánh thần đi theo hầu cận.
Tôi bắt đầu trì niệm 540 biến ngũ bộ chú hồi hướng cho vong. Sau 540 biến chú chúng tôi bằng mắt thường đều nhận thấy trong vòng bán kính 100m từ ngoài biển đổ vào, sóng biển chạy thành hình vòng cung ôm lấy pháp đàn từ lúc Minh Thiên trì niệm ngũ bộ chú, bên trong vòng cung sóng biển lăn tăn còn bên ngoài vòng cung thì sóng biển đổ rạt rào, nhưng sóng cứ tiếp giáp vòng cung là bắt đầu nhẹ nhàng lăn tăn. Bằng con mắt thứ 3 H thấy từ duới đáy biển nhô lên từng đoàn binh tôm tướng cá tay cầm ba chia giáo mác cung kính hướng về pháp đàn đảnh lễ chư Phật, từ trên cao Quán thế âm bồ tát rót nước từ bình như một làn mù sương chảy xuống bát nước mà Minh Thiên đã trì chú để tán sái, Minh Thiên để ý cứ thấy H lấy tay dụi vào mắt xem có phải bị ảo giác không, nhưng đó là sự thật.
Pháp đàn đã trải qua các phần tiến cúng Phật khoa, cúng tạ lễ Chư vị thần linh chủ quản. Cúng thí thực cho các vong linh có đủ quần áo vật thực trước khi nhận lễ giải thoát cảnh khổ và giờ phút trọng điểm đã đến. Lúc đó là tầm 13h10, Minh Thiên chính thức quỳ xuống hướng dẫn các vong linh quy y chư Phật và đảnh lễ sư Tổ, vòng cung sóng đã giãn ra ngoài khơi 200m, trời không một ngọn gió, trong xanh đến kỳ lạ, ánh nắng rực rỡ đan xen chiếu sáng rực rỡ pháp đàn. Minh Thiên cùng cả đoàn nhắm mắt lại niệm hồng danh A di đà phật, trong khi nhắm mắt niệm phật Minh Thiên thấy có luồng ánh sáng hồng quang rực rớ chiếu khắp bãi biển, một niềm vui hân hoan lan truyền khắp bãi biển, những vong linh nay đã thoát khổ hát ca nhảy múa.
Hôm sau Minh Thiên về đến thành phố Hồ chí minh, một số anh em bạn đạo tu theo pháp môn Quán âm ra đón chào và mới về thăm Pháp Hoa ni viện. Tại đây có thờ xá lợi phật Thích ca và mười vị đệ tử, khi Minh Thiên vừa bước vào thì ngay lập tức một luồng thần lực gia trì của chư vị làm hai tay Minh Thiên kết ấn Chuẩn đề miệng đọc ngũ bộ chú người quay 10 vòng lễ lạy Thập phương Chư phật, trong chuyến thăm đó phân thân của đức bản sư Thích ca và phật mẫu Chuẩn đề giáng lâm chỉ dạy cho Minh Thiên biết rất nhiều điều và cho Minh Thiên biết là trong chuyến đi đảo Phú quốc, Minh Thiên nhờ uy lực chư Phật gia trì đã giải thoát 1655 vong linh. Pháp môn Mật tông Minh Thiên tu là pháp môn chinh thống, chấm dứt những lời phân định tà chánh làm tốn nhiều giấy mực.
Từ phi trường Tân sơn nhất phi cơ đã đưa Minh Thiên quay về miền bắc nhưng trái tim vẫn còn lưu lại hình ảnh miền nam, nơi vẫn còn hàng triệu hàng triệu vong linh nằm dưới lòng đất lạnh chờ ngày Minh Thiên trở lại, ngày hôm nay Minh Thiên trên chốn dương trần cô đơn tiếp tục cuộc hành trình, nhưng cùng với sự lớn mạnh của pháp môn Mật tông Thầy già, sẽ có nhiều hành giả mật tông cùng với Minh Thiên mang theo đại hùng đại lực đại bi quay trở lại, cuộc chiến hai miền nam bắc đã làm cho bao nhiêu vong linh chưa được siêu từ bắc vào nam còn đang trong cơ khổ đói lạnh, nhưng nay bằng vào công năng ngũ bộ chú lơị lạc hữu tình độ thoát vong linh và sự gia trì của Chư vị, chắc chắn họ sẽ được giải khổ.
Và cũng nhân bài viết hôm nay Minh Thiên xin báo cáo vơí Thầy Tổ tới giờ phút này con đã điểm đạo thành công cho 157 người kể từ khi con gia nhập pháp môn Mật tông Thầy già vào tháng 3 năm 2009.
Chuyện gọi vong ở Hải Phòng
Mấy ngày qua, một số gia đình ở Hải Phòng do có vào trang thế giới vô hình và vũ trụ huyền bí và đọc những bài viết của Minh Thiên nên họ có liên lạc với Minh Thiên xin được gọi vong người thân kết hợp với việc xin được đỉểm đạo và Minh Thiên đã sắp xếp ra hẳn mấy ngày xuống Hải Phòng giúp cho các gia đình đó, đã có rất nhiều điều huyền diệu xảy ra và Minh Thiên xin được kể lại cùng các đạo hữu.
Lệ thường mỗi khi có gia đình nào đến đăng ký gọi vong Minh Thiên đều có đưa cho họ một tờ hướng dẫn về việc gọi vong và những vấn đề gặp phải khiến vong không lên được cũng như cách thức giải vong và siêu độ cho vong, ghi thì rõ như thế nhưng hình như bà con ít khi đọc kỹ và làm theo hướng dẫn gây cho Minh Thiên không ít khó khăn trong công tác gọi vong.
Trong tờ hướng dẫn Minh Thiên có viết về việc nếu như bàn thờ bát hương của gia đình đặt không đúng vị trí hoặc thờ cúng sai, hoặc để cho tủ gương hoặc gương soi vào ban thờ bát hương thì vong rất khó về, vì vậy giờ đây mỗi khi đến nhà nào gọi vong, việc đầu tiên là Minh Thiên phải quan sát thật kỹ ban thờ bát hương, nhưng như thế chưa đủ vì lắm lúc mình còn chẳng tin vào vào mắt mình, vì vậy Minh Thiên phải ngồi xuống kết ấn cung thỉnh ông thổ công lên hỏi kỹ xem gia chủ còn thiếu thốn vướng mắc gì không trong việc sắp đặt ban thờ bát hương cũng như lễ lạt đã biện đủ chưa, nếu ông ấy nói là đã được rồi thì Minh Thiên mới bắt đầu tiến hành gọi vong, vì vậy có những lúc Minh Thiên đi áp vong mà cuối cùng lại thành chuyển sang đi tôn lại bát hương, sửa chữa lại bàn thờ cho gia đình thân chủ.
Tại gia đình đầu tiên ở phố Lý Thường Kiệt, khi chuẩn bị gọi vong Minh Thiên quan sát thấy họ để sai vị trí bát hương ban thờ, để cho chắc ăn Minh Thiên thỉnh ông thổ công lên, ông cũng xác nhận là như vậy, gia đình cũng có đề nghị Minh Thiên sửa đổi lại nhưng vì nghĩ là chuyển đổi ban thờ bát hương thì cũng phải xem ngày chọn giờ lên Minh Thiên đề nghị chuyển sang ngày khác và tiến hành gọi vong. Kết quả là bà tổ cô nhà họ lên nhưng oái ăm thay bà lại nhập ngay vào Minh Thiên và Minh Thiên tự lấy tay chỉ vào mặt mình quát lớn:
Ta là bà tổ cô nhà này đây, ngươi đã làm việc cho siêu hình thì ắt là biết rõ luật lệ của siêu hình, nếu ngươi không biết thì không nói làm gì, còn khi ngươi đã biết rõ mà lại còn muốn để ngày khác là sao, chẳng qua là vì ngươi ngại khó nên dây dưa chưa muốn làm, ta cũng tu trong siêu hình không kém gì ngươi đâu, nếu ngày hôm nay ngươi không chuyển đổi bàn thờ bát hương thì ta không cho nhà ngươi ra khỏi ngôi nhà này đâu........
Sau đó bà xuất ra và Minh Thiên đành gác vụ gọi vong lại và chuyển sang tiến hành lễ chuyển đổi bàn thờ bát hương và điểm đạo quy y cho một thành viên trong gia đình.
Gia đình thứ hai ở tại ngõ 373, phố Ngô Gia Tự phường Đằng lâm, cũng như gia đình trước Minh Thiên cũng phát cho một tờ hướng dẫn yêu cầu đọc kỹ và phổ biến cho gia đình. Chị Nhàn là chủ nhà, chồng chị mới mất và lúc còn trên dương thế thì anh có nợ một số người và một số người cũng nợ anh, Minh Thiên lúc chuẩn bị gọi vong thì cũng đã hướng dẫn chị rất kỹ là phải ghi các câu hỏi sẵn ra một tờ giấy phòng khi vong lên thì còn biết đường mà hỏi, chị bảo chị có sẵn câu hỏi trong đầu rồi cứ yên tâm, nhưng chị không ngờ rằng khi vong ông chồng lên cả nhà 15, 16 người lại không nhập vào ai hết mà lại nhập vào chính bà vợ. Lúc đó chị Nhàn tự nhiên rét run lập cập và hai tay tự nhiên lạnh buốt bị khép cứng giống kiểu như bị khoá còng số 8, cả nhà thì ngây mặt ra như ngỗng đẻ, phát hiện ra vong bị đọa dưới địa ngục nên Minh Thiên yêu cầu gia đình ngay lập tức chọn một người đứng ra xin quy y chư Phật, tu trì mật pháp để hồi hướng cho vong để vong được thoát khỏi cảnh ngục tù và khai khẩu.
Người thân lúc đó có thể làm được điều này là bà mẹ của vong, nhưng khi Minh Thiên nhắc bà thì bà cứ lừng khừng về sau mới biết hóa ra bà là mẹ vợ và cái vong là ông con rể, vì vậy mà Chư vị không cho vong được khai khẩu mặc dù Minh Thiên đã tiến hành khai quang vong. Sau một lúc vật lộn hỏi han cuối cùng gia đình quay sang kêu cầu với Minh Thiên xin làm cách nào đó để vong khai khẩu. Mặc dù không muốn nhưng Minh Thiên vẫn cố quỳ xuống chắp tay kính xin Chư vị khai ân cho phép vong được nói, ngay lập tức Chư vị tá vào Minh Thiên lấy tay Minh Thiên chỉ vào mặt Minh Thiên quát một tiếng như sét nổ làm rung chuyển căn nhà và làm mấy người ngồi gần đó giật mình ngã lăn quay:
Ngươi phải biết ngươi làm việc cho Thiên đình, chúng ta làm việc cho âm phủ, nhưng siêu hình có luật lệ rõ ràng, nay gia đình này chưa có người thành tâm đứng ra quy y Chư Phật học đạo bảo lãnh cho vong thoát cảnh địa ngục vì vậy vong không được phép khai khẩu, việc của ngươi thỉnh nguyện gọi vong chúng ta đã giải quyết, phúc ai người đấy hưởng, nghiệp ai người ấy chịu, ngươi không thể vì họ kêu réo mà xin cho họ được, chính bản thân gia đình họ phải thành tâm cầu đạo thì mới giải quyết được chuyện này nghe rõ chưa......!
Chư vị xuất ra để lại Minh Thiên rùng mình kinh sợ và áo ướt đẫm mồ hôi, gia đình nhà họ nghe xong vậy cũng không dám kêu van nữa mà chuyển sang nói chuyện với vong bằng cách ra hiệu bằng tay.
Như Minh Thiên lúc đầu đã hướng dẫn là nên viết một bảng câu hỏi về chuyện nợ nần của ông chồng ra giấy, nhưng chị Nhàn cứ chủ quan nghĩ là vong sẽ về nhập vào một ai đó trong gia đình để cho mình hỏi, vậy nên khi vong nhập vào chị thì mọi người chẳng biết hỏi gì, Minh Thiên đành phải hỏi hộ:
Thế hiện nay vong đang ở trong địa ngục chịu tội thì vong ở tầng thứ mấy.....?
Nghe thấy thế vong liền giơ hai ngón tay lên.
Minh Thiên hỏi tiếp:
Vong ở dưới địa ngục thì chắc hẳn là khổ lắm, thế nay thầy quy y cho mẹ và vợ vong để họ có pháp tu trì hàng ngày hồi hướng cho vong để vong nhờ công đức đó thoát cảnh địa ngục thì vong có đồng ý không....?
Đồng ý là thế nào, ai vào cảnh đó mà chẳng quá đồng ý là khác, nghe thấy Minh Thiên hỏi vậy vong nhảy chồm lên vái mẹ vợ, vái các anh em hai họ như tế sao, nước mắt chảy dàn giụa miệng ú ớ không ra tiếng cầu xin thảm thiết, đến khi bà mẹ gật đầu vong mới thôi.
Sau đó Minh Thiên nhắc gia đình là lúc sống vong thích ăn uống cái gì đem ra cho vong ăn uống, nhưng vong không muốn ăn gì mà chỉ uống nước chè đặc và chúm mồm ra hiệu, đầu tiên gia đình không hiểu là vong muốn gì nhưng về sau có người sực nhớ ra là vong lúc sống thích hút thuốc lào, vậy là điếu đóm được mang ra, trước cặp mắt kinh ngạc của mọi người, chị Nhàn cả đời không hề biết rượu chè thuốc lá là gì vậy mà bây giờ vì cái vong nhập xác mà chị uống liền mấy chén rượu và rít thuốc lào sòng sọc, phả khói ra hình chữ O rất điệu nghệ, lúc trước còn có người nửa tin nửa ngờ thì bây giờ họ hoàn toàn tin đây chính là vong chồng chị Nhàn thật vì cái điệu bộ hút thuốc nhả khói thì chỉ có anh lúc sống là hay làm trò đó mà thôi, và thế là một bảng câu hỏi được viết ra để hỏi vong về việc trước lúc chết thì nợ ai, ai nợ để mà giải quyết cho xong. Mấy cái máy điện thoại được huy động để ghi hình ghi tiếng ở các góc độ cho chắc ăn, phòng khi đến lúc đi đòi nợ có kẻ nghĩ người chết thì lấy gì làm bằng bèn chối nợ, bọn con nợ cứ mà liệu thần hồn......
Và thế là vong thì không nói được, nhưng vẫn chiếu theo danh sách con nợ mà xòe ra cụp vào các ngón tay ra hiệu mặc dù hai tay thì đang bị xích chặt, gia đình thì cứ chiếu theo như thế mà đánh dấu con nợ.
Gặp gỡ ước chừng 40 phút thì lúc đó Chư vị sứ giả ấn tâm làm Minh Thiên buột mồm nhắc:
Đã đến giờ dẫn giải phạm nhân, gia đình có cho ăn uống thì làm nốt đi để sứ giả còn tiếp dẫn vong đi...
Nghe đến thế gia đình hối hả cho vong uống nước, còn vong thì buồn thảm ú ớ rối rít sờ tay từng ngưòi một, lệ lại lăn dài trên gò má, hỡi ơi cảnh tù đầy trần sao âm vậy đau đến xé lòng, Minh Thiên cũng chạnh buồn và nhẹ nhàng an ủi vong:
Thôi vong hãy đi đi Chư vị đã giục rồi, nhưng vong yên tâm, thầy sẽ ngay lập tức quy y cho gia đình, gia đình sẽ ngày đêm tu trì mật chú hồi hướng cho vong, vong sẽ đựơc bảo lãnh ra khỏi ngục một ngày gần đây thôi....
Nghe vậy vong lại quỳ xuống vái người thân trong gia đình đôi mắt van lơn cầu khẩn rồi huỵch một cái chị Nhàn giẫy nẩy lên, vong đã xuất ra. Hỡi ơi ngục tù dương thế đã quá khổ, ngục tù âm giới còn khổ đau gấp vạn lần, những ai có vong linh bị đoạ địa ngục xin hãy phát tâm cứu lấy vong linh nhà mình trước khi nói đến chuyện hàng ngày đi chùa theo các thầy tu tập hành đạo cứu giúp chúng sinh.
Chị Nhàn tỉnh lại và ngơ ngác hỏi thế vong đã về chưa và có nói được gì không làm mọi người bò lăn ra cười chứng tỏ chị bị nhập quá sâu, các em chị liền đưa máy ảnh ra cho chị xem lại cảnh vừa ghi, khi xem xong thì chị quyết định xin được điểm đạo quy y tu trì mật pháp để cứu chồng. Từ trước tới giờ Minh Thiên đã quy y cho rất nhiều người nhưng đây là lần đầu tiên trước khi Minh Thiên tiến hành điểm đạo thì vị độ giáng xuống thân Minh Thiên chỉ tay vào chị Nhàn mà ứng khẩu:
Hôm nay là một đại cơ duyên đến với vợ chồng nhà ngươi, đã có những người từ vô lượng kiếp tới nay thậm chí còn chưa bao giờ được nghe đến âm thanh của thần chú Chuẩn Đề, vậy nên các ngươi phải hết sức tu trì thần chú để cứu chồng ngươi và giải trừ nghiệp chướng nghe chưa.....
Vậy là Minh Thiên điểm đạo cho cả hai mẹ con chị Nhàn, bà mẹ trong lúc nhắm mắt trì chú thì thấy thân Phật có rất nhiều tay, còn chị Nhàn thì lại thấy một cái hồ rất trong xanh, sau đó Minh Thiên trao cho họ 5 câu chú và hướng dẫn họ sau khi trì đủ 10 nghìn biến ngũ bộ chú hồi hướng cho vong, vong sẽ nhờ công đức đó mà thoát khỏi địa ngục. Lúc đó để chứng minh Minh Thiên sẽ lập một pháp đàn triệu vong đó lên, trong pháp đàn đó vong sẽ được đi theo Chư vị và sẽ nói với gia đình rằng nhờ công đức tu tập ngũ bộ chú của họ hồi hướng cho vong, nhờ uy lực của phép điểm đạo có Trời Phật chứng giám gia trì, mà nay vong đã được siêu thoát và được theo Chư vị tu học, và gia đình sẽ biết rõ rằng công sức mình bỏ ra đã được chứng minh, chúng ta hãy chờ đợi xem nhé thời gian chắc không lâu đâu.
Gia đình thứ 3 sống ở phố Trung hành 5, khác với 2 nhà trên chủ nhà lại là một vị đồng thầy đã 62 tuổi có nhiều hiểu biết về tâm linh vì vậy hiểu rất rõ quy luật và nguyên tắc gọi vong. Khi Minh Thiên vừa đến thì mọi người trong gia đình đã chờ sẵn và đồ lễ đã sắp sẵn. Trên ban thờ cao rộng đặt một tượng Phật Chuẩn Đề uy nghi chứng tỏ chủ nhà có tu mật tông. Vừa bước chân vào phòng thờ Minh Thiên đã cảm thấy cơ thể mình ngây ngất, Minh Thiên liền vội nắm tay lại kết ấn kim cang quyền giữ bình tĩnh và Chư vị tá khẩu qua Minh Thiên quát lớn lệnh cho chủ nhà quỳ xuống nghe Chư vị dạy bảo, thật ra Minh Thiên lúc đó cũng rất lo cho chủ nhà sợ trong việc bàn thờ bát hương thờ cúng có chi mạo phạm, đầu thì nghĩ như thế nhưng không ngờ Chư vị tá khẩu qua Minh Thiên lại xưng danh là hội đồng các quan bên tứ phủ rất khen ngợi chủ nhà trong việc thờ cúng và rất có tâm hướng thiện, tuy nhiên vẫn còn cần phải lo tu dưỡng tâm đức hơn nữa chờ ngày mãn phần.
Sau khi chư vị thăng thì Minh Thiên yên tâm tiến hành triệu vong. Vong đầu tiên lên là cụ thân sinh ra chủ nhà, do đã đọc kỹ tờ hướng dẫn của Minh Thiên nên chủ nhà đã mượn được mấy người có căn đồng đến, nên khi Minh Thiên chỉ cần đặt tay lên đầu họ khấn xin Chư vị tiếp dẫn vong lên là lập tức người ngồi đồng đã lắc lư và vong nhập ngay như giả vờ, giá nếu như không phải là người của gia đình họ thì có lẽ họ đã cho là mình làm trò với nhau. Lúc vong ông cụ lên thì có một cô hàng xóm chồng mới chết ngồi gần đó hỏi cụ mấy câu, cụ bảo chồng mày mấy ngày hôm nay hay về thăm mày lắm và hôm nọ mới cho mày trúng con lô xiên đấy, chị ấy và mọi người xung quanh giả vờ thử ông cụ bằng cách từ chối không nhận là chồng chết và trúng lô đề, nhưng cụ chỉ cười hiền từ và cốc vào đầu cô hàng xóm nói mày chỉ giả vờ với người trần chứ lẽ nào lại còn giả vờ với cả người âm ư, về sau cô ra đến chỗ Minh Thiên ngồi và công nhận vong ông cụ nói đúng về việc mới chết chồng và trúng lô thật.
Sau khi vong đã nói chuyện với gia đình đủ rồi thì chủ nhà xin gọi tiếp vong ông chú là liệt sĩ lên để hỏi về ngày giỗ cũng như mộ phần thất lạc để còn tìm, có điều khi ông chú liệt sĩ lên rồi thì ông cũng chẳng nhớ mình chết chính xác ở chỗ nào mà chỉ biết ở quảng bình mà thôi, còn ngày hy sinh cũng không nhớ chỉ nhớ ngày nhập ngũ, Minh Thiên cũng phân tích cho ông biết rằng nếu dù có tìm được phần mộ cùng nắm xương tàn của ông thì cũng chỉ là phần ngọn tới ngày phải rũ bỏ mà thôi, sao ông không lo phần gốc là quy y chư Phật theo Chư vị tu học giúp cho phần hồn mình được siêu thoát khỏi trung giới thì có tốt hơn không, nghe ra ông liền xin Minh Thiên quy y cho ông. Vậy là ngay lúc đó Minh Thiên tiến hành quy y cho chủ nhà vốn đã tu mật tông từ lúc trước nhưng cũng chưa có gặp thần khải gì và vong linh ông chú liệt sĩ đang mượn xác cô đồng. Sau 15 phút nhắm mắt niệm chú chư vị hộ pháp đã xuất hiện tiếp dẫn ông chú liệt sĩ đi, như vậy là chủ nhà đã tiết kiệm được một khoản tiền độ 30 triệu cho việc ra chùa nhờ thầy lập đàn siêu độ vong mà chưa chắc đã có hiệu quả, điều này thì chủ nhà biết rất rõ vì ông cũng chính là pháp sư đồng thầy luôn.
Trong quá trình đi gọi vong Minh Thiên nhận thấy rằng sự gia trì giúp đỡ của Chư vị ngày càng lớn hơn, nhưng lại cũng thấy mình ngày càng gặp nhiều các vong bị đọa trong địa ngục nhiều hơn, phải chăng đó cũng là cách sắp xếp của Chư vị để Minh Thiên lại có thêm cơ hội điểm đạo quy y cho nhiều người hơn, vì có ai mà không đau xót khi thấy người thân mình đang ở trong địa ngục, mà cách tốt nhất hiệu quả nhất bây giờ chính là nhận pháp điểm đạo quy y của đức Tôn Sư rồi tu trì Mật pháp hồi hướng cho vong để vong thoát khỏi địa ngục, vừa giải trừ ngiệp chướng cho người dương mà lại siêu độ được cho người âm, một công đôi việc, lại tiết kiệm kha khá tiền, không phải gia đình nào cũng có tiền bỏ ra một lúc mấy chục triệu ra chùa nhờ thầy lập pháp đàn độ vong mà chưa chắc đã có hiệu quả vì ngay tại pháp đàn đó có thấy cái vong nào về nhập xác nói là tôi nay được siêu đâu...?
Minh Thiên.